söndag 18 oktober 2015

Thời gian càng dài, lòng người càng nhạt

Không biết năm nào tháng nào, ở trong vùng trời mênh mông sinh ra đời một sinh mệnh, gọi tên là “Người”, lúc vừa đáp trên mặt đất thì Người không mảnh vải che thân, không mang theo vật gì…

Một làn gió mát thổi tới, Người cảm thấy lạnh, vì vậy trên không trung rơi xuống một bộ quần áo mặc vào cho Người.
Người cảm động nói: “Ai vậy? Cảm ơn nha!”.
Lúc này, trên không trung có một âm thanh đáp lại: “Ta là Thần, nay Ta ban cho ngươi quần áo, Ta còn muốn ban cho ngươi một ít hạt giống, một cái cày, ngươi cần phải đi giúp những người giống như ngươi ở phương xa, giúp họ gieo trồng hạt giống này, giúp họ cày cấy, khi đến mùa thu thì cùng họ thu hoạch hoa quả, ngươi phải nhớ kỹ đó, đây hết thảy đều là Ta ban cho ngươi, ngươi cũng phải giống Ta, dùng tất cả để giúp đỡ người khác. Nhớ chưa?”
Người vô cùng cảm kích nói: “Nhớ kỹ rồi!”

Từ đó, Người làm theo lời Thần chỉ dẫn đã tìm được đám người kia, giúp họ cày cấy, giúp họ gieo trồng hạt giống. Thần thấy Người làm theo lời mình mà giúp đỡ người khác, rất vui mừng, thấy người cày cấy mà đầu thấm đẫm mồ hôi, sinh lòng thương xót, vì vậy lại ban cho Người một con ngựa.
Người dùng ngựa để cày đã tiết kiệm được nhiều sức lực, Người tràn đầy cảm kích đối với Thần, không dám chút sơ suất, tận tình hết khả năng đi giúp đỡ người khác. Mùa thu đến, Người đem hoa quả thu hoạch được chia sẻ với mọi người, mọi người vô cùng cảm kích, đều cùng ca hát khen ngợi công lao của Người.
Người vô cùng hổ thẹn nói: “Không nên như vậy, đây đều là Thần ban tặng! Tôi vỗn dĩ hai bàn tay trắng, tôi có thể làm gì chứ!”
Lại một mùa thu nữa đến, hoa quả thu hoạch nhiều mà khó mang đi, vì vậy Người hỏi Thần:“Thần ơi! Ngài có thể nghĩ cách giúp tôi không?”
Thần vì vậy lại ban cho Người một chiếc xe ngựa, như vậy có thể chở được rất nhiều đồ, mọi người lại cùng ca hát khen ngợi tán tụng công đức của Người.
Người khiêm tốn đáp: “Đây đều là Thần ban ân, Thần đã ban cho tôi những thứ này là để tôi có thể giúp đỡ mọi người, tôi chỉ là đưa ân huệ của Thần đến cho mọi người, tôi có làm gì đâu chứ!”
Không biết qua bao nhiêu năm, Người trải qua thời gian nhận khen ngợi của người khác đã bắt đầu tự mãn, cảm giác bản thân công cao cái thế, giúp người khác được nhiều như vậy, không phải đều là công lao của mình sao?
Người cũng mệt mỏi vì đi đường, liền lấy xe ngựa chở đồ cho mình ngồi, thấy Trương Tam khen mình nhiều, liền giúp Trương Tam thêm một ít, thấy Lý Tứ không vừa mắt, liền dứt khoát không để ý tới hắn nữa, mặc kệ hắn đau khổ cầu xin. Người lại ở trước mọi người bắt đầu khoe khoang bản lĩnh của mình để thêm nhiều người ca ngợi, cảm kích công đức của mình, cũng bắt đầu cùng mọi người cò kè mặc cả khiến mọi người dựng cho mình một toà trang viên mỹ lệ.
Hết thảy chuyện đó Thần đều thấy, trong tâm lo lắng, khuyên nhủ hắn, nhưng Người đối với Thần lại không còn tôn kính như trước, nói: “Chỉ có tôi mới có thể vì mọi người làm nhiều chuyện như vậy. Ông chỉ là cho tôi công cụ mà thôi, không có tôi Ông có thể làm gì?”
Bởi vì sự ích kỷ của Người, con ngựa kia bắt đầu không muốn phục vụ nữa, làm việc ngày càng chậm. Cái cày cũng bắt đầu bị gỉ. Người thấy ngựa không muốn làm việc, liền lạm dụng trí huệ Thần ban cho để tạo một cây roi, quất mạnh vào ngựa. Không lâu sau đó ngựa vì bị hành hạ mà chết, cái cày cũng bị va phải đá mà gãy.
Người bắt đầu oán trách Thần, vì sao ban cho mình một con ngựa không nghe lời, một cái cày khó sử dụng. Thần nghe xong, liền vô cùng thương tiếc và đau buồn. Vì vậy, trong một đêm bão tố, một tia chớp khiến trang viên của Người bốc cháy, Người lo chạy trốn mà không kịp mang theo vật gì, trang viên cũng thành tro tàn trong đám lửa.
Người trần truồng đứng trên một cánh đồng bát ngát, trong gió rét giá lạnh, lúc này hắn mới nhận ra mình đã trắng tay rồi, hắn cực kỳ bi thương, oán trách ông Trời vì sao đối với mình không công bằng như vậy.
thời gian, than, con người, Bài chọn lọc,
Một làn gió mát làm tỉnh lại trí nhớ đã bị bụi trần phong kín trong Người, Người bắt đầu nhớ lại hoàn cảnh lúc bản thân vừa đến trên đời, nhớ tới lời Thần nhắc nhở và những đồ vật Thần đã ban cho.
Người rốt cuộc tỉnh ngộ, xấu hổ không thôi, trong nội tâm tràn ngập hối hận, khóc không thành tiếng hướng lên trời nói:
Thần ơi! Tôi thật không còn mặt mũi nào cầu Ngài tha thứ, mọi điều của tôi đều được Ngài ban cho, vì để tôi giống Ngài mà giúp đỡ chúng sinh, Ngài ban cho tôi thêm nhiều thứ như vậy là để tôi có thể phục vụ cho mọi người thêm nhiều, mà tôi lại làm trái ý muốn của Ngài, tôi xem năng lực Ngài ban là khả năng của mình, cho mình tài trí hơn người, giúp mình mưu cầu tư lợi.
Tôi vốn hai bàn tay trắng, là Ngài ban cho tôi hết thảy, vì để làm lợi cho chúng sinh, tôi mới có hết thảy mọi điều tốt. Nhưng nay tôi đã làm trái lời Ngài dạy bảo, rời bỏ mục đích thật sự là làm lợi cho chúng sinh, giờ tôi đã thành hai bàn tay trắng. Tôi thật sự hối hận vô cùng, cầu xin Thần từ bi, ban cho tôi một cơ hội nữa, tôi sẽ làm hết khả năng của mình để tạo phúc cho mọi người, thực hiện ý muốn của Ngài, giống như Ngài mà từ bi với mọi người”.
Nói xong quỳ xuống không dậy, rồi ngất đi. Thần cũng không xuất hiện, chỉ có gió lạnh từng hồi, Người vô cùng bi thương, hối hận lỗi lầm không thể tha thứ của mình.
Không biết qua thời gian bao lâu, Người tỉnh lại, hai mắt toả sáng, thấy dê bò khắp núi, hoa mầu khắp nơi, ngựa chạy thành đàn, vạn hoa khoe đẹp, trăm chim ngân hót, nắng ấm trời trong, mây trời bay múa, chúng sinh hoan hô ca xướng, ngợi khen Thần vĩ đại, Thần từ bi.
Người nhận ra mình cùng chúng sinh có được những điều tốt đẹp hơn trước, không khỏi vô cùng cảm kích, mừng rỡ, lệ tuôn đầy mặt…
Cổ nhân nói: “Nhân đáo vô cầu phẩm tự cao”. Vô cầu tức là không ham muốn, nếu con người mà có thể không ham muốn, nhân phẩm tự nhiên sẽ cao thượng, mà khổ não cũng sẽ tự tiêu tan…
Sống không mang đến, chết không mang đi
Ra đời hai tay trắng. Lìa đời trắng hai tay
Sao mãi nhặt cho đầy. Túi đời như mây bay”
Theo vietdaikynguyen.com

torsdag 15 oktober 2015

20 Mẹo vặt hay và có công dụng với kem đánh răng

Chị em tự mách nhau một số công dụng của kem đánh răng trong cuộc sống hàng ngày.




1. Mùa hè, vết bẩn và mồ hôi bám trên cổ áo và tay áo rất khó giặt, trước tiên đem quần áo ngâm rồi quết một lớp kem đánh răng lên trên, dùng bàn chải xát 1 - 2 phút và giũ lại bằng nước sạch, tiếp đó giặt như bình thường, áo sẽ đặc biệt sạch.


Kem đánh răng dùng để đánh rửa đồ thủy tinh sạch bóng

2. Bôi một ít kem đánh răng lên giày da rồi đánh, giày sẽ sáng bóng.

3. Vết mực và dầu bám trên quần áo cũng như đồ gốm sứ chỉ cần dùng thuốc đánh răng để cọ, vết bẩn sẽ biến mất.

4. Đáy bàn là để nguội và bôi một chút kem đánh răng lên trên, tiếp đó dùng vải khô lau nhẹ, các vết gỉ sẽ bị loại bỏ.

5. Dùng vải mềm chấm kem đánh răng và cọ vết ố bám trên ấm chén uống trà, cực kỳ hiệu quả.

6. Tay sau khi rửa xà phòng vẫn còn mùi tanh, có thể khử bằng cách bôi một ít kem đánh răng xoa tay, dùng nước sạch rửa lại là được.

7. Có thể dùng kem đánh răng thay kem cạo râu để cạo râu, vừa nhiều bọt lại thơm, không kích thích da, sau khi dùng còn có cảm giác mát mẻ.
10 tác dụng bất ngờ từ kem đánh răng, 10 tac dung bat ngo tu kem danh rang
8. Dùng kem đánh răng chùi dụng cụ bằng đồng hoặc lau gương kính sẽ nhanh chóng sạch bóng.

9. Khăn ướt chấm kem đánh răng có thể chùi sạch vết bẩn trên tường do bút bi hoặc bút sáp để lại.

10. Bôi kem đánh răng lên những chỗ bẩn trên đồ gỗ, sau đó dùng khăn vắt khô lau sẽ sạch ngay.

11. Bồn rửa mặt cũng có thể tẩy sáng bóng bằng kem đánh răng.

12. Bôi kem đánh răng lên mắt kính, để khoảng 5 phút rồi rửa lại bằng nước sạch, để vào nơi râm mát phơi khô, kính sẽ trong suốt.
Khi đi du lịch, nếu cảm thấy đau đầu chóng mặt, bôi một ít kem đánh răng lên huyệt thái dương sẽ tỉnh táo hơn nhiều

13. Lấy một chút kem đánh răng bôi vào nách có thể khử bớt mùi hôi nách.

14. Dùng kem đánh răng thay xà phòng tắm cho trẻ em để trị rôm sảy hoặc mụn nhọt. Trẻ sơ sinh không nên dùng nhưng có thể lấy một ít bôi vào chỗ đau, sau vài ngày sẽ khỏi.

15. Nếu bị ong đốt, bóp một ít kem đánh răng và bôi để giảm đau hết sưng.

16. Khi đi du lịch, nếu cảm thấy đau đầu chóng mặt, bôi một ít kem đánh răng lên huyệt thái dương sẽ tỉnh táo hơn nhiều vì trong đó có chứa đinh hương, bạc hà có tác dụng trấn tĩnh giảm đau
Trong thành phần kem đánh răng có chứa các hóa chất tiêu trừ các nguyên nhân gây mụn và làm lành vết thương do mụn trứng cá gây ra:
+ Hóa chất sodium pyrophosphatekem giúp tiêu diệt các vi khuẩn và lượng canxi thừa gây mụn.
+ Chất baking soda giúp giảm lượng dầu trên da vì da dầu cũng là một trong những nguyên nhân gây mụn trứng cá.
+ Chất silica làm lành những hư tổn trên da do mụn gây ra.
– Chính vì vậy, khi bị mụn trứng cá, bạn hãy làm sạch vùng da bị mụn và bôi kem đánh răng thật cẩn thận lên các nốt mụn, để qua đêm và sáng hôm sau rửa mặt sạch sẽ cho kết quả tốt nhất. Riêng đối với những bạn có làn da nhạy cảm chỉ nên bôi kem đánh răng lên các nốt mụn tối đa là 30 phút thôi nhé.
Tác dụng trị mụn từ kem đánh răng, tac dung tri mun tu kem danh rang
18. Làm sạch trang sức bạc: Đối với các loại đồ trang sức bằng bạc dùng lâu bị xỉn màu, bạn chỉ cần dùng một chút kem đánh răng, chà đi chà lại lên trang sức đó và rửa lại với nước sạch là bạc sẽ trắng sáng trở lại.
19. Dùng thay bút xóa: Khi bạn muốn tẩy xóa chữ viết bằng bút mực trên giấy, bạn chỉ cần bôi kem đánh răng phủ nhẹ lên đó và để khô, lại có thể viết lên được bình thường.
20. Dùng dán tường: Nếu dùng kem đánh răng để dán tranh lên tường cùng với keo dính sẽ tránh được mối mọt và sau này lấy xuống cũng dễ dàng hơn.
20 mẹo hay với kem đánh răng

torsdag 8 oktober 2015

Nếu tôi biết rằng - Sưu Tập


Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi thấy bạn bước ra ngoài, tôi sẽ ôm chặt lấy bạn, hôn bạn thật kêu và gọi bạn quay về.
***
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nghe thấy tên bạn được xướng lên trong lời ca tụng – chúc mừng, tôi sẽ lưu lại từng lời nói, hành động của bạn trong những cuộn băng video và sẽ xem đi xem lại chúng nhiều ngày.
***
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng để tôi có thể dành một hoặc hai phút còn sót lại, tôi sẽ dừng lại và nói “ Mình yêu thương, quý bạn lắm!”, dù bạn ra vẻ bạn dư biết điều đó.

Ngày mai sẽ tạo nên sự quên lãng, đó là một điều chắc chắn, và chúng ta sẽ không bao giờ có cơ hội để chứng tỏ rằng chúng ta có thể làm được tất cả mọi việc.
Chỉ trong trường hợp tôi trở nên lầm lẫn và ngày hôm nay là tất cả những gì tôi có, tôi sẽ nói rằng tôi yêu thương bạn, quý mến bạn đến dường nào.
Tôi hy vọng sẽ không bao giờ quên rằng ngày mai đã được hứa dành cho một người và ngày hôm nay có thể là lần cuối cùng bạn có cơ hội được ôm người bạn yêu thương thật chặt vào lòng.
Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong ngày hôm nay ? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những giây phút hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, một cái ôm, và rằng bạn đã quá bận rộn để tặng ban những gì có thể giúp ước mơ của một người thành hiện thực.
Hãy giữ những người mà bạn thật sự yêu thương trong vòng tay của mình, thì thầm vào tai họ, nói với họ rằng bạn yêu thương họ nhiều như thế nào, và rằng sẽ luôn giữ hình ảnh thân yêu của họ.
Hãy dành thời gian để nói “Mình xin lỗi”, “Tha thứ cho mình nhé”, “Cảm ơn”, hay “Không sao! Mọi việc sẽ ổn cả thôi”, “Mình yêu bạn”… Và nếu ngày mai không bao giờ đến, bạn sẽ không phải hối tiếc về ngày hôm nay một khi bạn đã nói những lời trên.
Hãy biết xin lỗi và bắt đầu lại và nói với những người thương yêu bạn rằng bạn cũng yêu thương họ rất nhiều!

“Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với người ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa.
Nếu tôi biết rằng đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy bạn ngủ say, tôi sẽ giữ bạn thật chặt và nguyện cầu Thượng Đế giữ gìn tâm hồn bạn.
***

onsdag 7 oktober 2015

Xa Vắng- Tác giả: Y Vân- Trình bày Hải Âu Phi Xứ*- Video by UL



Ngày anh xa vắng 
Em không trang điểm đợi chờ 
Những đêm gió lạnh đầu hè 
Khuê phòng phủ kín tâm tư 
Nhìn từng hạt mưa sa 
Thương đời biển sầu bao la 
Để cho cành hoa héo khô 
Lỡ cung ái ân xuân thì 

Ngày anh xa vắng 
Phấn son xếp lại chẳng dùng 
Trắng đêm đối ngọn đèn tàn 
Trăng mờ lạnh giấc cô miên 
Đợi chàng một hai năm 
Hay là cả đời xuân xanh 
Ngày nao đầu pha tuyết sương 
Vẫn mong tái ngộ một lần 

Chàng đi chinh chiến 
Gieo neo rừng khuya 
Là mong chiến thắng vai mang vòng hoa 
Còn em khuya sớm chăm lo miền quê 
Cho lúa lên ngôi hai mùa 
Sống cho tình yêu thế hệ 

Ngày anh xa vắng 
Tóc buông giữ vẹn lời thề 
Ước mong ngấn lệ ngày về 
Thay dòng nước mắt chia ly 
Vì trời làm phong ba 
Nên đời hội ngộ chia ly 
Lệ rơi nhiều hơn nước mưa 
Dẫu cho bốn biển chẳng vừa.... 

söndag 4 oktober 2015

Dấu Tình Sầu- Sáng tác: Ngô Thụy Miên- Video và trình bày UL



Chiều còn vương nắng để gió đi tìm.
Vết bước chân em qua bao nhiêu lần.
Lời ru đan ngón tay buồn
Ngàn năm cho giá băng hồn
Tuổi gầy nồng lên màu mắt...

Trời còn mây tím để lá mơ nhiều.
Lá khóc trên mi cho môi ươm sầu.
Chiều lên đỉnh núi ngang đầu
Nhặt thương cho gót dâng sầu
Giận hờn xin ngập lối đi.

Đàn dâng tiếng phong kín tuổi buồn
Đường hoang vắng cho lá về nguồn
Người tìm đến xin gợi nỗi hờn.
Từ khi gió mang đấu địa đàng
Đường lên đá che vết nồng nàn...
Người còn nhớ mãi hay quên lời.

Và người tìm đến giọng hát mơ hồ.
Vết bước năm xưa nay vương âm thầm.
Hàng cây mơ bóng bên đường
Gọi người khi nắng phai tàn
Gọi tình yêu vào lãng quên.

lördag 3 oktober 2015

Ảnh trừu tượng nói gì....Xem và suy ngẫm.


Ảnh trừu tượng (Abstract photo) có thể được xem là một dạng đặc biệt, vì khi tiến đến ngưỡng giới hạn của ngôn ngữ hiện thực, người ta cảm thấy hết sức lúng túng, khi phải giải đáp những vấn đề về "thời gian".

Sự chuyển mình của vật chất, của hiện thực theo thời gian chính là những "thực thể", và không phải lúc nào "ý niệm về hiện thực" cũng được giải đáp thỏa đáng.
Tính ước lệ, tính ẩn dụ được vận dụng rất nhiều trong thể loại ảnh này, người ta có thể mượn trăng nói gió, nhờ tĩnh thể hiện động, thông qua tối tăm để tả về miền tươi sáng...



Cái "chết đi" chưa hẳn đã là mất, nó có thể vẫn được xem là còn "tồn tại" ở đâu đó...

Nơi có ánh sáng, ngọn đèn là vô dụng. Còn chỗ cửa để thông thoáng, thì lại bao bọc lớp trong lớp ngoài, lớp vỏ bọc bên ngoài tróc ra, cho thấy chất liệu gạch bên trong thật tuyệt vời...


Cái tĩnh lặng của màu xanh vĩnh cửu, thoáng mở ra, để thấy sức sống vẫn tuôn trào...


Trong đáy thẳm ngục tù u tối, vẫn giữ lòng trong, vẫn tiết tháo kiên cường...


Là "đi" hay "về", từ dưới lên để thấy đường xoắn trôn ốc hướng thượng, và vẫn theo vòng xoắn để trở về chốn cũ...


Là hướng chính, đi theo đường thập tự, rẽ hai bên vẫn chẳng khác cội nguồn, và tổng thể cả ba là "thập tự" mới. Sự biến thiên giữa tĩnh lặng và vận động, giữa "thể" và "dụng"...

Là "xuống" hay là "lên", khi lên tới đỉnh của bên này, sẽ là lúc đi xuống của chiều bên kia...

Là hội tụ, hay đang vặn mình chuyển động, không thấy nắng, chẳng thấy gió, nhưng là có gió, có nắng...

Những sóng nước đã làm cho pho tượng "động", như chuyển mình sải bước...

Là tay xuyên màn giấy, hay giấy quấn quýt tay, là "tay động" hay "giấy động", hay chính ánh nắng vàng heo hắt là tác nhân gây động kia...

Là sóng tiến bờ lui, hay bờ đuổi sóng về, cái đang hiện hữu vốn không tồn tại, chúng lướt qua nhau, và chẳng giữ lại gì của nhau...

Bóng thời gian làm tàn phai mọi thứ, cái rực rỡ huy hoàng của ngày hôm qua, giờ chỉ còn là sự run rẩy hãi hùng héo úa, rồi sẽ qua, sẽ qua...

Cửa sắt như nền văn minh công nghiệp, nó đi lên, và khiến tôn giáo phải nhạt mờ dần, dù ý thức tâm linh vẫn luôn tồn tại ở vị trí cao, nhưng không còn đậm nét nữa...

Chính ánh sáng đã làm pho tượng như vẫn còn luôn sống mãi...

Là nhận, hay là trao...

fredag 2 oktober 2015

"Đường còn dài. Cuộc sống sẽ có chỗ cho những gì thật nhất..."

Có lẽ Đường Phố quá đông nên Hạnh Phúc tắt đường.........đến muộn !
Câu noí này hình như UL nhớ man mác đã đọc ở 1 trang web nào đó, rồi nhớ mãi trong tiềm thức rằng con người chúng ta ai nấy đều có chung một mục đićh rằng Sinh ra làm người thì cần có 1 trái tim yêu để mà Sinh Tồn.

Thế nhưng khi Yêu và Được Yêu tuy Gần mà lại Xa...tuy Vui mà lại Buồn...có lẻ con người mình quan niệm chữ Yêu như một món ăn, và sau khi ăn no rồi thì no bụng, mãn nguyện thićh thú bởi vị Yêu thật ngon ngọt bổ dưỡng, mà khi không đựơc phép ăn thì càng hấu đói muốn chiếm đoạt, hoặc mơ hồ mù́ốn điều đó chỉ dành riêng mỗi mình mà thôi....Vì vậy UL luôn cố gắng không lợi dụng tình cảnh hay môi trường để mà lợi dụng tiếng Yêu quá vội vàng, không biểu lộ rõ rệt hoặc buông lời ra trong thoáng rung động nhẹ mà dùng chữ Yêu thì quả là hơi nhanh chóng phải không nào?

Noí đến chữ Yêu thì càng mơ hồ lệt lạc và dễ đi sai đường lạc lối khi bước vào ngưỡng cửa online, noí một cách khác hơn là vì thời nay con người lại tìm nhau nhiều hơn trên môi trường của thế giới ảo online, tại sao chúng ta rơi vào tình cảnh như hôm nay là vì thế giới online dễ dàng quá, chỉ cần mở 1 cái nickname rồi on vào mạng nét thì đã có thật nhiều người đang cùng với ta online để tìm cái vui riêng của mỗi người.

 Hơn nữa là vì môi trường của mỗi người ở 1 phương trời xa , cách nhau thời gian và cả thời điểm nên khi gặp gỡ trên online lại khác hẳn vì dù có ở thật xa bao nhiêu km đi chăng nữa mà vẫn nghe được tiếng noí hay nhìn thấy khuôn mặt của đôi bên...để rồi mơ mộng tưởng như thật là rất gần bên nhau...nhưng trong cái ảo đó đôi khi cũng có thật, mà chính mình lại vô tình ngộ nhận trở thành hư vô, hoặc ngược lại...không thật thì mình lại tin và cho đó là một rung động của riêng mình dành cho người phương xa.

 Ảnh của Có lẽ đường phố quá đông nên HẠNH PHÚC tắc đường đến muộn.

Khi UL viết tới đây cũng là muốn noí lên những gì chính mình đã gặp phải. Mình thật sự không muốn điều đó xảy đến với mình, nhưng khi vào online với mục đích chỉ để ca hát cho vui lại không hẳn dễ làm như mình muốn. Vì mỗi khi mình hát là cất lên tiếng hát với trọn vẹn tâm trạng yêu thićh bài hát rồi đưa mình vào cảm giác lân lân của dòng nhạc, để rồi đôi khi không cầm được lòng mà xuất khẩu thành những dòng thơ mơ màng của mình, để viết lên tâm trạng khi vui online mà viết cho vui, cũng như ai kia có đọc và chia sẻ chung tâm trạng thì mình cũng vui theo, hoặc nếu như không có ai chiêm ngưỡng điều đó thì UL cũng xem đó như là đang tập làm thơ con cốc trên bàn phiếm trước mặt với bao dòng chữ vừa buông ra để ghi lại cảm nghĩ nhất thời mà thôi.

Thời gian cứ thế trôi đi, và rồi UL cũng đã quen thuộc trên thế giới online bằng cách này, cũng như bao nhiêu người khác đã giống như mình, hoặc có khác thì cũng chỉ khác đi phần quan điểm mà thôi, nhưng chung quy đã vào online thì đều có muc̣ đích chung là tìm niềm vui cho chính mình. Để rồi qua một thời gian thì mình cũng có sự quen biết, làm bạn chat hoặc bạn ca hát trên thế giới ảo này.....

Đôi khi mình lướt qua một số tin nhắn trên nickname mình đã add nào list, có những tin nhắn khi đọc xong chẳng có gì nghĩ ngợi vấn vương...mà đôi khi vô tình lại có được những tin nhắn qua những hoài niệm tâm tư chợt làm mình xoay động với cảm giác ấm áp chạy lướt qua cơ thể của mình làm mình thấy vui tinh thần hẳn lên....À thì ra đây là nhân vật đang hiểu được mình đang cần gì. Vui tạm thời với cảm giác ấy, nhưng rồi cũng nhanh chóng tan biến, vì chính mình muốn có một Tình Bạn thân thiết, mà ngược lại đối phương lại muốn bước vào ngưỡng cửa xa hơn mình mong muốn...Điều ấy thật là khó xử vô cùng à.


Thôi thì ta lại là ta...Trở về thế giới chỉ của riêng ta một mình ;)

Không có tình bạn thân tri kĩ thì giữ lại nơi đây những dòng tâm tư đã chợt hiện rồi chợt biến, để rồi khi nào đó có nhớ lại mà mĩm cười với chính mình đã có một thời để nhớ, để thương mà không thể để Yêu.


torsdag 1 oktober 2015

Anh Đã Quên Mùa Thu- Sáng tác: Trường Kỳ - Nam Lộc- Trình bày: Anh Hoài Hương



Bây giờ là mùa Thu

Chiều vắng khói sương mù

Hàng cây khô sầu úa! Hiu hắt đứng trong mưa

Mưa như lệ tình xưa! Lệ thấm mấy cho vừa!

Lệ thương hoa phượng rũ!

Em có nghe mùa Thu!

Thu mang cho tình yêu một thời đã qua!

Thu mang cho người yêu một đời xót xa!

Mùa Thu đã xóa hết cơn mong chờ,

Mùa Thu sẽ cất dấu chân ơ thờ, một người bước đi, lệ tình ướt mi!

Hôm nay trời vào Đông, tình đã chết trong lòng, niềm cô đơn chợt đến

Em đã quên mùa Thu! Em đã quên mùa Thu! 

onsdag 30 september 2015

Thuốc Bắc và thuốc Nam được phân biệt với nhau như thế nào?

Hầu hết các loại thuốc này đều được làm từ thảo mộc và nhìn qua thì rất khó phân biệt được cũng như không biết được thuốc nào tốt hơn. Bác sĩ Trần Danh Tài – Chủ tịch Hội Đông y Lâm Đồng cho biết, nói một cách đơn giản thuốc Bắc là thuốc được đưa từ phương Bắc (ý nói nước Trung Quốc) vào nước ta; còn thuốc Nam là thuốc được thu hái và chế biến tại nước ta (Việt Nam). Nhưng thuốc tốt, nghĩa là phải có tác dụng chữa bệnh. Thuốc Bắc hay thuốc Nam dù đắt hay rẻ mà không có tác dụng chữa bệnh, gây nguy hại cho người bệnh đều không tốt. Ví dụ: Sâm Cao Ly (của Triều Tiên) hay Hồng sâm (của Trung Quốc) là những vị thuốc quý và đắt tiền thật sự. Nhưng ở một bệnh nhân đang bị tiêu chảy hay sốt cao mà dùng thì bệnh sẽ nặng hơn thậm chí còn nguy hiểm đến tính mạng. Còn cỏ mực là thứ mọc hoang ở mọi nơi, chỉ cần một vẹn tay (khoảng 100 gr) có thể cứu được một bệnh nhân băng huyết…

Cũng theo ông, Đông dược nói chung (kể cả thuốc Bắc và Nam) hầu hết đều sử dụng thảo mộc. Mà cây cỏ mọc ở xứ sở nào, địa phương nào thì phù hợp với con người (kể cả động vật) ở xứ sở đó, địa phương đó hơn, có tác dụng chữa bệnh tốt hơn. Vị danh y Tuệ Tĩnh của nước ta trước đây (người đã được triều đình nhà Minh mời sang để trị bệnh cho vua Minh) đã có một câu nói rất nổi tiếng: “Nam dược trị Nam nhân” cho đến nay vẫn là một phương châm bất hủ về quan niệm dùng thuốc của nhân dân ta.
Khi có bệnh phải dùng đến thuốc thì không nhất thiết cứ phải là thuốc Bắc. Thuốc Bắc đắt (gấp nhiều lần so với thuốc Nam) mà nhiều khi chưa chắc là thuốc Bắc thật sự vì một số người đã lợi dụng tâm lý của người bệnh nên “biến” thuốc Nam thành thuốc Bắc. Người bệnh uống thuốc Nam lại phải trả tiền thuốc Bắc. Thuốc hay (tức là chữa được bệnh), hoặc không hay (tức là không chữa được bệnh) là tùy thuộc vào trình độ, khả năng, kinh nghiệm của thầy thuốc và chất lượng của thuốc. Nhiều khi chỉ cần sử dụng mấy thứ cây cỏ xung quanh nhà hoặc mua một số vị thuốc Nam, không đáng bao nhiêu tiền nhưng lại chữa được bệnh.
<<<<<<<<<<<<<<<<<>>>>>>>>>>>>>>>>>>>



måndag 28 september 2015

Một mẫu chuyện thật hay, thật sâu sắc cho chính tôi và chính bao nhiêu người giống như tôi...(Sưu tập)


Người ta nói vợ chồng đến với nhau không duyên thì cũng là nợ . Có lẽ mẹ tôi đã đến với ba tôi vì cái nợ của cuộc đời này . Bởi thế mà mẹ phải trải qua bao nhiêu thăng trầm , đắng cay của cuộc sống . .. Thế nhưng , mẹ vẫn bằng lòng ở với ba tôi đến bây giờ … vẫn như thế , vẫn nuôi hy vọng một ngày chúng tôi sẽ khôn lớn nên người .

ôi không biết các anh tôi có cảm nhận như thế nào và họ đang suy nghĩ điều gì . Với tôi , vẫn còn tồn đọng một cảm giác gì đó rất chán . Mẹ chỉ mãi nhắc đến một chuyện , cứ nói : “ lúc mà nghe bà Oanh đỡ đẻ nó ( tui đó ) là con trai tao muốn chết trên giường luôn ! “ . Lúc mang thai tôi , mẹ và mọi người cứ ngỡ tui là con gái … hic ! Nghe cũng buồn nhưng mãi đến bi giờ chai mặt rồi , mẹ có nói tôi vẫn trơ đó , chứ biết làm gì bây giờ … Có lẽ , đằng sau câu nói đó , tôi biết được một điều . Là , mẹ vẫn dành cho tôi một tình thương yêu vô bờ bến .

Không như bao bà mẹ hiện đại khác , mẹ chẳng bao giờ nói tốt tôi trước mặt người khác . Cứ mỗi lần nói chuyện với mấy bà hàng xóm là lại bắt đầu kể những tật xấu của tôi . Hơi buồn , ừ mà buồn thật ! Có phải lúc nào tôi cũng như vậy đâu . Chẳng thích chúng nào hết ! Ừ mà lần này tôi sai , sai thật đó … nhiều lúc muốn ôm mặt mà khóc sau cánh cửa sổ , mẹ khen tôi với những người trong nhà . Vẫn cái từ “ cái thằng này , cái thằng đó … “ nó làm tim tôi ấm lên biết chừng nào . Nhưng , không phải tôi nhiều chuyện đâu nha , tình cờ thôi !!! Cứ nghĩ đến việc đó , tôi thấy tôi yêu mẹ đến nhường nào . Những khoảnh khắc tưổi thơ còn tồn đọng lại , chập chờn hiện về để tôi cảm nhận tôi đang hạnh phúc đến nhường nào . …

Có mẹ là hạnh phúc lớn nhất đối với chúng tôi . Và chúng tôi luôn được xem là niềm tự hào của mẹ … Ấy thế mà niềm hạnh phúc của chúng tôi chỉ dừng lại ở đó ; chỉ là hạnh phúc khi bên cạnh nhau , hạnh phúc trong bữa cơm gia đình … Có ai hay đâu rằng , trong cái mà chúng cho là niềm hạnh phúc đơn giản nhất , nó lại là những tháng ngày cơ cực ….
Bởi cái nghèo mà ba tôi chìm say trong rượu , mỗi lần về nhà ông lại đánh đập , la mắng chúng tôi . Có rượu , những quá khứ không tốt cứ buông dài về trong con người ông . Và , mẹ lại là người ngồi chịu đựng …

Bởi cái nghèo , mọi người xa lánh chúng tôi . Chạy đến đâu là người ta từ chối đến đó , đầu trần giữa trưa mẹ cố lê từng bước để vay tiền mua gạo . Một bước chân là một sự tủi nhục , gia đình bên nội quá giàu mà không lo được cho chúng tôi . Bị xa lánh đã đành , bị chê cười càng làm mẹ tôi chùng bước ….

Chỉ bởi cái nghèo mà hang` đêm mẹ phải cố thức làm cho xong những món hàng người ta giao để kiếm ít tiền . Thế nhưng cũng chẳng đâu vào đâu … Cho cuộc sống vất vả này .
Và cứ như thế , mai đến tận bây giờ chúng tôi vẫn phải đồng hành với cái nghèo . Thế mà phải thêm một miệng ăn nữa . Em gái duy nhất của chúng tôi chào đời . Nó là niềm hy vọng của gia đình tôi , là cơn gió lạnh để se bớt đi sự giận giữ đang sôi sục trong con người ba tôi . Vì thế mà nó được mệnh danh là “ búp bê hép pi “ của ông … Nghĩ đến chuyện này cũng thấy hay nhỉ….
Những trận đòn từ ba , mãi còn đọng trong tâm trí tôi ….

Có lẽ đến tận bây giờ tôi vẫn còn sợ bóng tối là vì vậy . Nhớ cái đêm hôm ấy , dưới ánh đèn đường đang soi vào vách cửa nhà tôi ; tôi co rút người lại , cố che đi đôi mắt tò mò và sợ hãi . Ba tôi đang cố giành lấy con bé út từ tay mẹ . Thật sự , thật sự là lúc đó tôi rất sợ , tôi thấy rõ gương mặt đang giận dữ của ông . Ông cố gắn giành lấy con bé từ tay mẹ … Và đêm hôm đó , có lẽ mẹ tôi là người thắng cuộc . Mẹ đã giành được con út về tay mình và ra đón xe về lại nhà ngoại . Thắng cuộc , thật nực cười , rồi cái thắng cuộc đó có mang tôi theo cùng với mẹ . Cái mà lần đầu tiên ba tôi cho là mẹ đã thắng cuộc có làm tôi vui không ? Tôi luôn cho mình là người đựơc yêu thương nhất , tôi cho là mẹ yêu tôi !!! Rồi sao ? Rồi mẹ lại bế nó đi cùng , mẹ đã bỏ rơi tôi …….

Suốt những ngày sau đó tôi chỉ biết khóc và khóc . Ba tôi bắt tôi lên đến tận trường nhưng tôi cố vùng chạy về nhà . Tôi sợ , tôi sợ chúng nó lại bảo là tôi không có mẹ , tôi sợ !!! … Thế là những ngày sau đó tôi nghĩ học . Ba tôi nhìn thế cũng không đành lòng , thế là ông đã gửi tôi theo xe mà lên thành phố với mẹ . ….


Như con sóc , tôi chạy thật nhanh khi thấy mẹ mình đang ngồi bên song cửa để ru con út ngủ . Tôi ôm thật nhanh , ôm thật mạnh , vẻn vẹn mỗi : “ mẹ bỏ con ! mẹ bỏ con ! “ … chỉ có thể nghẹn ngào đến thế …
Ừ ! mẹ khóc , mẹ đã khóc thật nhiều với tôi . Hôm đó , khóc đến mệt cả người , tôi ngủ lúc nào không hay biết … Những ngày sau đó , mẹ tôi về lại HD . Đơn giản , vì mẹ yêu chúng tôi , mẹ biết , mẹ đã biết là không phải chỉ mình tôi khóc vì nhớ mẹ …. Quay trở lại , đúng là một quyết định khó khăn , vì đó không phải là lần đầu tiên mẹ tôi kí giấy li dị với ba ….

Cũng như những lần trước , mẹ tôi lại bị cô tám – bà này được tôi mệnh danh là bà chằng lửa của thế kỉ - sang nhà và mắng mẹ tôi mà chưa đợi đến bà nội “ ra tay “ . Có quá đáng không giữa đạo lí gia đình . Trở về là phải biết bao điều tủi nhục , sự dèm pha của bao người . Mẹ không làm diều gì sai mà , tại sao lại phải cứ bắt mẹ tôi chịu mãi cảnh như thế chứ . Tại sao lại phải chịu cảnh hàng đêm đối diện với ánh mắt lạnh của ba chứ …. Thật là khó chịu với một đứa như tôi …. Tôi vẫn luôn muốn thốt lên hang trăm , hang ngàn câu hỏi “ tại sao ??? “ và đến câu cuối cùng , để tôi bật khóc và hỏi “ tại sao tôi không có câu trả lời chứ ? “
Cuộc sống cứ thế trôi đi , bao thăng trầm , trôi nổi của cuộc đời , mẹ vẫn sát bên chúng tôi …. Cảm giác yêu mẹ vẫn như ngày nào ….

Ngày hôm nay , có vẻ như bầu trời của sự trầm lặng dường như vơi bớt phần nào . Mọi cố gắn của mẹ đã được công nhận . Cơn giận dữ của ba tôi cũng dường như se lại . Mọi khó khăn trắc trở trôi qua , con người ta sẽ nhận được sự đền bù xứng đáng . Thế nhưng sao sự xứng đáng ấy chẳng mỉm cười với mẹ tôi . Đôi vai gầy chịu thương , chịu khó ngày nào giờ phải chịu thêm những căn bệnh hiểm ác … Cứ mỗi lần mà mẹ ôm ngực khó thở , cặm chặc môi vỉ chân đau nhức đi không nổi , tôi thấy lòng mình như thắt quặng lại . Chỉ có thề hỏi được môt câu : “ mẹ sao rồi ? “ , rồi lẵn lặn tìm nơi khác mà khóc , tôi sợ phải khóc trước mặt mọi người … Tôi chẳng làm được gì với đôi tay nhỏ bé này ….
….

Người phụ nữ trong tôi mãi chỉ có mẹ và không ai có thể thay thế hình bóng đó được . Và phải chăng là có thì người đó sẽ chẳng thể đứng được vị trí nào như mẹ được … …
Tôi chỉ muốn nhắn với mẹ tôi , lời nói thay cho bao điều tôi dồn nén bấy lâu , mãi chẳng dám nên được ba từ “ con yêu mẹ “ , khó quá để thể hiện được nó , để nói lên rằng con yêu mẹ biết nhường nào . Tôi biết , tôi biết là cho dù tôi có viết , co chép hàng trăm , hàng ngàn câu nói như thế đi chăng nữa thì mẹ cũng chẳng bao giờ biết , mãi chẳng bao giờ thấy … Nhưng hãy để tôi nhắn một lần , để tưởng chừng như khó khăn vất vả , tôi vẫn nhen nhóm hy vọng , một ngày nào đó , nước mặt sẽ không phải rơi khi tôi nói , tôi yêu mẹ . Nhắn gửi đến mẹ lời xin lỗi , bởi những lúc con làm mẹ giận . Mà giờ đây con phải làm mẹ buồn khi con lại phải rớt nứơc mắt . Con quá yếu đuối phải không mẹ , yếu đuối quá không thể làm được gì giúp cho mẹ …. Quá yếu đuối khi phải trông chờ sự mạnh mẽ chạy đến ôm lấy con , diều dắt con như mẹ đã từng soi lối , để con nói : con nhớ mẹ !!! Con yêu mẹ đến chừng nào ……
Gửi đến những người bạn , những người đang đọc bài viết này . Mình không dành riêng cho các bạn nữ , Mình sẽ nhắn gửi đến tất cả các bạn .

Lấy đi giọt nước mắt của một người rất dễ . Nhưng tạo ra một nụ cười trên đôi môi họ là điều rất khó . Đừng bao giờ cho nước mắt lăn trên đôi bờ má của người phụ nữ trong bạn nhé . Bởi một ngày nào đó , bạn sẽ nhận ra rằng , cố gắn cho đi , cố gắn chuộc bao lỗi lầm ; thì những quá khứ không vui sẽ vẫn chạm về bên tai bạn . Như những cây đinh khi ta đã đóng chúng vào một vật gì đó , khi lấy chúng ra , bạn có thể làm làm cho chúng không có vết hằng nào không ? Và hoạ là có chăng , sẽ chẳng bao giờ bạn có thêm một cơ hội để làm những điều đó một lần nữa .

Gửi cho những ai không còn mẹ ! Mình nghĩ sẽ có ganh tỵ , có chê trách , có nỗi buồn khi các bạn đọc được những dòng suy nghĩ về mẹ của mình . Có lẽ do mình có mẹ , mình đã không trân trọng điều đó , đã làm mẹ buồn . Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa , mình chỉ muốn nói các bạn đừng buồn , hãy vươn lên mà sống ….
Mình cũng đã từng như các bạn rồi , dù chỉ một giây phút ngắn ngủi như thế , Mình đã chịu không nổi rồi . Cái cảm giác mà người khác gọi mình là “ thứ không mẹ “ , Mình đã chịu rồi , đau lắm , thắt cả tim lại . Vì thế , bao nhiêu cảnh mồ côi nào mà Mình thấy , Mìnhh đều không kiềm lòng được …
Hãy nhớ rằng , xung quanh bạn còn có mọi người , còn có những người bạn luôn che chỡ cho mình … Dù biết rằng , đôi khi họ đã làm cho hụt hẫng …. Hãy yêu đời … Cháy bằng chính con tim khác khao của mình .....
Hãy nói những lời thân thương khi bạn còn có thể và khi tim bạn còn rung động . Hãy tạo một nụ cười thật tươi trên đôi môi của nhau , bạn nhé !!!


"Nếu anh yêu một cô gái từng bị tổn thương, làm ơn hãy kiên nhẫn!"

Vì em đã mất đi một nửa trái tim mình, từng đón bình minh bằng đôi mắt sưng húp, từng lao đầu vào việc học, công việc, máy tính, tiệc tùng...đánh mất thời gian, quên hết tháng ngày chỉ để quên đi một vết thương lòng. Vì em từng cho đi rất nhiều để rồi nhận lại một vết thương mà có lẽ suốt đời không lành lại được. Vì em là một cô gái rất đa cảm, và ...nhẹ lòng...
Em đã đến bên anh, rung động bởi những quan tâm, yêu thương thật lòng của anh. Em đã dũng cảm cho và nhận yêu thương thêm một lần nữa. Thì anh, người em đang gắn bó, đừng ép tình cảm của em phải tiến triển quá nhanh. Bởi em sợ...Điều đầu tiên em sợ là làm anh tổn thương. Thật là như vậy đấy. Em băn khoăn mình đến với anh vì điều gì, tại sao anh và em lại yêu nhau? Vì anh quá tốt hay vì cái gì khác? Hay vì anh là người đã ở bên lắng nghe và lau nước mắt cho em?... Chỉ khi nào không tìm ra lý do "vì sao mình yêu anh", em sẽ ở lại bên anh. Đó là lúc em có thể yêu chính bản thân anh!
Nếu anh chưa từng yêu ai như anh đã từng nói thì chắc anh không thể hiểu cảm giác này. Hơn ai hết, em biết tình yêu mong manh đến thế nào, thoắt đến, thoắt đi như một cơn gió. Hơn ai hết, em hiểu nỗi đau do tình yêu gây ra sâu sắc đến bao nhiêu. Và vì yêu anh nên em không thể để anh phải chịu nỗi đau giống như em đang mang trong lòng.
Không phải là mối tình đầu của em, chắc chắn anh sẽ có nhiều thiệt thòi. Trước hết, đó là cảm xúc không còn vẹn nguyên. Em đã qua cái thời đòi anh phải chiều chuộng, qua những lúc giận hờn vì những chuyện cỏn con và trẻ con. Nhưng anh đừng vì thế mà nói năng thiếu thận trọng làm em tổn thương bởi giờ đây, tâm hồn em thật mong manh và nhạy cảm. Bất cứ điều gì anh chưa "uốn lưỡi" trước khi nói cũng làm em liên tưởng đến quá khứ và ảnh hưởng không tốt đến tình cảm hiện tại cũng như mối quan hệ của hai người. Không phải là mối tình đầu của em, anh sẽ phải tốn nhiều công sức hơn để dành được trọn vẹn tình cảm yêu thương. Nhưng anh yên tâm, khi đã dành được thì điều đó hoàn toàn xứng đáng bởi khi em đã cam tâm tình nguyện thì đó là một sự thiết tha khó có thể đổi dời.

Tuy nhiên, hãy cố gắng hiểu và thông cảm cho những rung động nhỏ trong lòng em, trong trường hợp có lúc nó không dành cho anh, không phải vì anh. Nếu em rũ bỏ tất cả những gì thuộc về quá khứ không một chút cảm xúc thì nó sẽ có 1 vết tì, và có thể anh sẽ là nạn nhân tiếp theo. Nhưng nếu em luôn trân trọng và gìn giữ thì anh cũng sẽ được nâng niu trong một nửa còn lại không kém bất cứ vị trí nào trong tim em.
Mối tình đầu đã lấy đi của em nhiều điều nhưng tất cả những gì còn lại, kể cả cuộc đời, sự tự do, mơ ước, quan tâm, chăm sóc... là dành cho anh. Vậy nên, anh à! làm ơn cho em thêm thời gian và hãy kiên nhẫn.!

Ảnh của Linh Đặng.

söndag 27 september 2015

Phát động chiến dịch ủng hộ Linh mục Nguyễn Văn Lý


Cộng đồng người Việt tại Mỹ trong tháng này phát động chiến dịch thỉnh nguyện thư kêu gọi các tổ chức bảo vệ nhân quyền quốc tế vinh danh một nhà bất đồng chính kiến hàng đầu bị cầm tù lâu nay tại Việt Nam

torsdag 24 september 2015

Tháng 9 dòng sông- Sáng tác: Tuấn Khanh- Video và trình bày UL



Tình đã xót xa nhiều rồi 
Mình đã trót yêu thương người 
Giọng hát ngất ngây tuyệt vời 
Ru chiều đơn côi, ước mộng chung đôi. 

Từ lúc dắt nhau vào đời 
Từng bước có nhau không rời 
Rồi tháng chín gió dông lần đầu 
Níu bờ vai nhau bước mau qua cầu. 

Mắt em còn hoen ướt mi đêm sầu 
Dáng anh còn ngơ ngác duyên tơ cầu 
Từng hạt mưa bay ướt đôi vai gầy 
Tình càng nồng say chiều nay. 

Dù gió bão xô cuộc tình 
Và có cách ngăn đôi mình 
Lòng muốn nhắn anh một lời 
Hỡi người yêu ơi! nhớ anh muôn đời. 

Từ lúc dắt nhau vào đời 
Từng bước có nhau không rời 
Rồi tháng chín gió dông lần đầu 
Níu bờ vai nhau bước mau qua cầu. 

Hỡi em dòng sông có thương con đò 
Tháng năm chờ mong cuốn trôi theo dòng 
Đời còn mưa ngâu ướt hai mái đầu 
Tình càng đậm sâu chờ nhau. 

Dù gió bão xô cuộc tình 
Và có cách ngăn đôi mình 
Lòng muốn nhắn anh một lời 
Hỡi người yêu ơi nhớ anh muôn đời. 

Lòng muốn nhắn anh một lời 
Hỡi người yêu ơi! nhớ anh muôn đời.

****************************

Tháng ̣chín Em về bến sông xưa
Ru lại tình ta thuở ban sơ
Ghi lại trang giấy tình còn mãi
Kỉ niệm đôi ta tháng chín buồn

vvvvvULvvvvv

 Thực hiện vào tháng 9 , nhân ngày sinh nhật của UL...để kỉ niệm cho vui tâm hồn ;) mình xí xọn lắm cơ . Thanks !!!

Lá Thu- Autumn Leaves- Video và trình bày Uyên Love




Chiều vàng nghiêng nắng

Mùa thu xa vắng

Chiều vàng lá úa

Kỷ niệm ngày xưa

Nụ hôn năm ấy

Một trời thương nhớ

Vòng tay ôm ấp
Ta vẫn mong chờ
Và thời gian ngừng trôi
Khi đôi mình xa cách
Cho lá vàng rụng rơi
Làm héo hắt môi cười
Mùa thu úa
Lá thu rơi đầy
Mãi heo may
Gợi nhớ nhung trên dấu tình tôi

måndag 21 september 2015

Thu Sầu- Tác giả: Lam Phương- Video cùng lời thơ và trình bày UL



Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớ 
Trời chiều man mác buồn nát con tim 
Lệ tình đẫm ước tà áo trinh nguyên 
Kỷ niệm êm đềm còn in trên giấy 

Người ôm thương nhớ ra đi từ đấy 
Trời đày hai đứa vì thiếu tơ duyên 
Rừng còn thay lá tình vẫn chưa yên 
Thương chi cho lắm giờ cũng vô duyên. 

Người từ ngàn dặm về mang nỗi sầu 
Nhịp cầu ô thước hẹn đến mai sau 
Ngày đài nhung nhớ mình cũng như nhau 
Trên cao bao vì sao sáng 
Rừng vắng có bao là vàng 
Là bấy nhiêu sầu. 

Người đi hoa lá chết theo mùa nhớ 
Người về lặng lẽ tình vẫn bơ vơ 
Thà rằng chôn kín mộng ước bên nhau 
Quên đi cho hết một kiếp thương đau. 

söndag 20 september 2015

evian baby&me ..... Cuối tuần relax ;)


Chut́ Hương Xưa !

Một buổi sáng thức dậy như moị buổi sáng khác, nhưng thật đặc biệt hơn bởi vì hôm nay UL nhận được một bài thơ song thất lục bát thật hay từ một người vừa mới được quen biết, nhưng có được cảm giác chia sẽ dòng thơ thật mượt mà dễ thương vô cùng...làm cho UL thật ấm lòng nơi xứ Sweden bắc âu xa xôi này. Thành thật cảm ơn và xin được phép post lên đây để chia sẻ cùng ai kia có chung cảm xúc này!!!

Đâu đây thoáng chút hương xưa

 Thoảng trong làn gió cho vừa nhớ nhau

  Thời gian tí tách qua mau 

 Quanh đi quẩn lại bạc màu tóc xưa

  Giọt sầu dĩ vãng đong đưa

 Rơi dòng ký ức giọt mưa buốt lòng 

 Biết người còn nhớ hay không

 Để ta mòn mỏi ngóng trông từng giờ

 Ngày đêm thơ thẩn thẫn thờ 

Sức tàn hơi cạn vẫn chờ đợi em ! 


Dưới đây là cảm tác UL xin đáp lại với người bạn phương xa...Ko được lục bát như trên nhưng cũng xin góp theo ý thơ trong lòng UL muốn gởi tặng.

Em thích thơ mơ màng vài dòng chữ

Cho vui lòng xa xứ miền viễn phương

Có lẽ nào anh mang chút vấn vương

Để tìm lại chút hương xưa thởu ấy

Biết rằng đời không trọn vẹn toại ý

Mãi đi tìm trong bản ngã nhân sinh

Ôi thân ta sao cứ mãi điêu linh

Mãi quanh quẩn trong u mê khờ dại

Giữa muôn trùng, ta và người aí ngại

Ai là người tri kỉ cuối đường đi

Ai là người đưa tiễn bước ta đi


Để thanh thản xuôi tay khi nhắm mắt...