lördag 30 juli 2016

NHỚ MẸ- Sáng Tác: Thiếu Tướng Lê Minh Đảo - Đại Tá Đỗ Trọng Huề- Video by UL


Những chiều buồn trên đất Bắc con hướng về Nam con nhớ mẹ nhiều 
Mẹ ơi bao nhiêu năm tháng cứ trôi, cứ trôi cho bạc mái đầu 
Không gian rưng rưng như sắp đứt 
Gió về nghẹn ngào như tím ngắt 
Còn đâu quê hương hoa gấm thơm làn tóc 
Giã từ Miền Nam tang tóc, con sống trầm luân kiếp sống lưu đày 
Hằng đêm con nghe thương tiếc xót xa đắng cay dâng ngạt tháng ngày 
Trăng sao tin yêu ai dối trá 
Đất trời hiền hòa ai đốt phá 
Và đem thê lương che kín núi sông này 

Mẹ ơi, mẹ biết không ! 
Còn cháy mãi trong con những lời mẹ cầm tay nói 
Nắng sẽ về đẩy lùi bóng tối 
Và yêu thương, và tự do sẽ còn mãi mãi, nhé con ! 

Giờ này hoàng hôn sắp tắt, con nghĩ gì đây, con nhớ mẹ nhiều 
Mẹ ơi bao nhiêu năm tháng cứ trôi, cứ trôi phiêu dạt mái đầu 
Quê hương điêu linh con vẫn khóc 
Trông chờ ngày về con vẫn thắp 
từng đôi sao đêm như ánh mắt mẹ hiền 
Trời mây lung linh soi ánh mắt mẹ hiền 
Hồn con lưng lưng con nhớ mắt mẹ hiền 
Mẹ mến yêu con thương nhớ nhiều

fredag 22 juli 2016

CÂU CHUYỆN VỀ TUYỆT ĐỐI !...




Có một anh chàng giàu có sống trong cảnh đầy đủ sung sướng, muốn gì được nấy. Nhưng sau những cuộc ăn chơi vui thú thỏa thích với bạn bè, một ngày nọ không may anh bị phá sản, anh ta chợt nhận thấy một điều trên đời chẳng có gì là tuyệt đối cả. Ngày xưa khi anh dư dả, bao bạn bè thân thiết nhiệt tình với anh bao nhiêu thì giờ đây quay lưng và lạnh lùng như chưa hề biế...t anh là ai vậy.

Dùng số tiền còn lại, anh đi du lịch khắp nơi để quên đi chuyện không vui. Một buổi chiều, ở một ngôi làng hẻo lánh, anh gặp một bà lão ăn xin nghèo khó gầy ốm. Mấy ngày qua bà cũng không xin được gì, vì đó chỉ là một ngôi làng nhỏ trên con đường du khách quá cảnh, và cũng chẳng mấy ai để tâm đến một kẻ ăn xin bên đường. Một lữ khách thương tình cho bà ổ bánh mì, bà gật đầu cảm ơn rồi quay bước. Ở góc đường, một con chó lang thang vô chủ cũng đang đói, thấy bà đi ngang qua với ổ bánh mì trên tay, nó ngước nhìn theo...Thấy vậy, không một chút do dự bà lão ăn xin bẻ một nửa ổ bánh trên tay cho con chó với vẻ mặt vui vẻ mãn nguyện.

Chứng kiến hành động của bà lão, chàng du khách đang buồn chán chợt thấy lòng xúc động không tả. Thì ra trên thế giới này không phải không có sự tuyệt đối đầy yêu thương nhân tình. Bà lão đã cho anh thấy một bài học mà ngay giữa xã hội hiện đại anh chưa từng được thấy, dù hoàn cảnh bà cũng đầy khó khăn, nhưng khi cho đi bà không hề phân vân do dự, con chó cũng không thể mở miệng xin bà nhưng với cái nhìn của nó, nhưng với lòng cảm thông bà vẫn sẵn sàng cho đi dù bản thân mình cũng bữa no bữa đói...

Vài tuần sau, khi về đến nhà, anh ta bán nốt số tài sản còn lại và đem cho phần lớn, chỉ để lại một ít vừa đủ để hành hương du lãng đi tìm chân lý và hạnh phúc của mình..

St

onsdag 20 juli 2016

THIỆN VÀ ÁC, RANH GIỚI ....MONG MANH



Những câu chuyện hay đáng suy ngẫm

Tôi đã đọc ở đâu đó một câu chuyện...
...
Hai tiểu thiền sư đang đi qua cánh rừng thì nhìn thấy một con sư tử bị thương. Vết thương quá nặng, hai người dù cố gắng ra sao cũng không cách nào chữa khỏi. Con vật thở nặng nhọc, ánh mắt như van xin họ hãy sớm kết liễu nó, để nó khỏi phải chịu nỗi đau thể xác hành hạ thế này. Hai tiểu thiền sư ái ngại nhìn nhau. Sư tử chẳng thể sống thêm được bao lâu, nếu không sớm giúp nó giải thoát, mỗi khoảnh khắc sống sẽ chỉ thêm đau đớn. Nhưng giới luật lại nghiêm cấm sát sinh. Lúc này, giết hay không giết, mới thực là thiện tâm đây?
Thế nhân bao đời nay vẫn không cách nào đưa ra câu trả lời chính xác.
Thiện và ác, ranh giới quá mong manh.

Lại một câu chuyện khác, trong một bộ phim...

Một tướng quân cả đời chính trực, gương mẫu, quan tâm binh lính và vô cùng nghiêm khắc với bản thân. Chính vì vậy, ông được người người kính trọng. Con trai ông cũng là một thanh niên đầy tài năng và nhiệt huyết, đã cùng ra trận theo đoàn quân. Khi đi tuần, anh đã vô tình cứu và thả một cô gái bị thương, mà không biết đó là gián điệp ngoại bang bị quân ta truy đuổi. Tướng quân quyết xử chàng trai tội chết. Dù phó tướng và binh lính trong quân nhất loạt quỳ xuống cầu xin, ông vẫn không thay đổi quyết định. Thật may, phu nhân tướng quân đã mời một vị hòa thượng mà tướng quân vô cùng kính trọng đến.
- Theo tướng quân, thế nào là chí công vô tư? - Vị hòa thượng hỏi.
- Là phân biệt rõ trắng đen, bất luận là ai cũng không thiên vị - Tướng quân trả lời rành mạch.
Vị hòa thượng cười:
- Vậy thì ngài không hề chí công vô tư, hơn nữa còn tự tư tự lợi.
Hòa thượng giải thích rằng, tướng quân chỉ vì người mắc lỗi là con trai mình nên mới phạt nặng, đổi lại là một binh lính bình thường, chắc chắn ông sẽ cảm thông. Như vậy làm sao gọi là chí công vô tư? Lòng ông lo sợ bị người ta nói là thiên vị con trai, nên xử nặng con, như vậy càng là tự tư tự lợi, ôm lấy cái thanh danh của mình.
Cuối cùng, tướng quân đã ngộ ra.
Công tâm và thiên vị, ranh giới cũng thật mong manh...
Cuộc sống luôn có hai mặt của nó. Đứng trước sự việc nào, cũng không nên vội vàng đánh giá. Để sau này ngẫm lại, không phải hối tiếc vì những sai lầm đã gây ra.
Người ta có quyền suy nghĩ đơn giản, nhưng không có nghĩa là vô tri không xét đoán. Người ta có thể sống theo cảm tính, nhưng không đồng nghĩa với việc quên đi những giá trị chân, thiện vốn có ở trong lòng.

Đó chính là lý do chúng ta có lý trí, và trái tim...
Để nhận ra cái đúng, cái sai giữa hai mặt cuộc sống.

Sưu tầm

måndag 18 juli 2016

THAY ĐỔI THÁI ĐỘ SỐNG


Có một câu nói chúng ta nghe rất quen tai rằng “thay đổi thái độ, thay đổi cuộc đời”, nhưng bạn có bao giờ trải nghiệm sự linh diệu của nó?. Nếu bạn muốn thay đổi cuộc sống hiện tại, trước hết bạn phải thay đổi thái độ về cuộc sống của bạn đã.


Vậy làm sao để có một thái độ sống tích cực?
Hình thành một thái độ sống tích cực không phải là chuyện nói được là làm được. Để có mộ...t thái độ sống tích cực, bạn phải rèn luyện. Một số lời khuyên sau đây có thể cải thiện thái độ sống của bạn:
1. Tập kiểm soát cảm xúc: kiềm chế cơn nóng giận, không vui mừng quá khích, không được thường xuyên dùng nhiều chất kích thích, tham gia các trò chơi có tính hơn thua, ganh đua giành giật…
2. Tập mỉm cười: hãy tập mỉm cười ngay cả khi ngày tồi tệ sắp đến với bạn. Nụ cười không những xua tan bớt lo lắng, mà còn khiến bạn có thêm dũng khí đối mặt với mọi khó khăn, tăng tinh thần lạc quan cho bạn.
3. Thường xuyên đi công viên, những nơi có không gian thoáng đãng: khi tâm trí được thả lỏng, sự trong lành của môi trường sẽ khiến bạn bình tâm lại, tâm trạng thả lỏng hơn và sẽ có thêm sinh lực để đi tiếp hành trình của mình.
4. Học cách thư giãn, thỏa mãn sở thích riêng của bản thân: bạn nên có một thú vui riêng cho bản thân để thư giãn và chống nhàm chán trong cuộc sống. Lưu ý là thú vui lành mạnh, đừng quá xa xỉ. Ví dụ như đi chùa vào ngày nghỉ, làm đồ thủ công lúc rảnh rỗi, đọc sách, nghe nhạc, nấu ăn cho gia đình…Những việc này sẽ giúp cuộc sống của bạn thêm ý nghĩa và bạn sẽ có cái nhìn tích cực hơn về nó.
5. Học cách chấp nhận: những chuyện không thể thay đổi được hãy học cách chấp nhận. Việc bạn mất tiền không thể nào thay đổi, vậy nên, hãy tự an ủi mình, rút kinh nghiệm cho bản thân và gạt qua một bên để giữ được tinh thần lạc quan, mạnh mẽ. Hãy luôn nhớ rằng, sự buồn chán, mệt mỏi sẽ chẳng bao giờ thay đổi được điều gì. Hãy cố gắng thắp một ngọn nến trong bóng đêm để dũng cảm bước tiếp, chứ không phải là ngồi nguyền rủa bóng đêm icon smile Học cách thay đổi thái độ sống để hạnh phúc
6. Biết chia sẻ: nếu bạn biết chia sẻ mọi điều trong cuộc sống của mình, cũng giống như bạn tạo ra cảm giác có người đồng hành cùng với bạn. Bạn sẽ bớt cảm giác lẻ loi và vui vẻ hơn, lạc quan hơn trong cuộc sống.
7. Đọc truyện cười và học cách nhìn nhận một cách hài hước, tích cực về vấn đề: truyện cười sẽ làm cho tâm trạng bạn thoải mái hơn và luyện cho bạn phần nào sự hài hước. Đặc biệt là những truyện cười trí tuệ, có ý nghĩa tích cực…

St

söndag 17 juli 2016

Anh Ơi ! Sài Gòn Bây Giờ-Thơ:Thiên Kim- Nhạc: Nguyễn Hữu Tân- Hòa âm: Lâm Dung- Ca sĩ: Ngọc Quỳnh- Video by UL




Sài Gòn ngày ấy một thời được mệnh danh là hòn ngọc viễn đông.

Saigon bây giờ, buồn lắm anh ơi

Thành phố mang tên của kẻ tội đồ

Tìm đâu đường xưa, mộng hoa lối cũ

Còn đâu tà áo, nón lá nghiêng che



Hàng me ngày xưa, em bước trên hè

Lá rơi trên tóc nhẹ cánh li ti

Đâu còn bóng anh trong ngày phép nghỉ

Đợi em không hẹn, cổng trường mỗi khi



Saigon bây giờ không mộng, không mơ

Thiếu nữ ngây thơ, nghèo bán xuân thời

Nhan sắc đổi trao nhà cao, ngọc qúy

Người giữ đức hạnh, lam lũ anh ơi!



Người nghèo lê la, lếch thếch cuộc đời

Bọn đại gia đỏ, tham nhũng lên ngôi
Xa hoa, phung phí, chênh lệch đất trời
Dân oan không nhà, nghèo đói tả tơi!

Saigon bây giờ, nhìn tháng ngày trôi
Nước sắp mất rồi, vì đâu nên nỗi
Mang tên thành phố, chính kẻ tội đồ
Phải đòi lại tên Saigon đi thôi

Văng vẳng đâu đây hịch xưa vang dội
"Toàn dân nghe chăng, nguy biến sơn hà "
Hãy đồng một lòng, đáp lời "Quyết chiến"
Phương xa anh hỡi! Chung sức diệt thù...

Thiên Kim


lördag 16 juli 2016

NGƯỜI CON GÁI VIỆT TRÊN KHU PHỐ ĐÈN ĐỎ SINGAPORE-Sáng tác và trình bày NS TRẦN CHÍ PHÚC- Video by UL


.Xin mời các bạn cùng nghe nhạc :Người con gái Việt khu đèn đỏ.



Người con gái Việt Nam khu đèn đỏ.

 Màn đêm xuống phố phường Singapore.

Đèn lấp lánh em đứng khoe da thịt.

Tay vẫy tay chào mời đón khách làng chơi.

Lòng tôi bỗng buồn thương cho số phận.
 Những cô gái yêu kiều nét quê hương.
Đời nổi trôi em đến đây đứng đường.
 Ôi xót xa nào đem bán thân nơi xứ người.
Điệp khúc- Kêu tên người em, nghe thật quen, sao ngậm ngùi.
Thương cho đời hoa bao đàn ông lạ dập vùi.
Chịu nhiều cay đắng, người con gái Việt Nam.
Dùng thân xác làm vui khách nước ngòai.
Đời thương nữ, ê chề ( tủi hờn) kiếp bán hoa.
Giữa đêm vắng tiếng hát em , lệ nhòa.
Khơi nỗi nhớ nhà ôi xa quá, không lối về.

Thung lũng hoa vàng 20-4-2008

Trần Chí Phúc


CÔ GÁI VIỆT PHỐ ĐÈN ĐỎ SINGAPORE

"chongbaoquyen"

..." Đảng là mẹ,"bác" là cha

Từ ngày bác mất đảng ta goá chồng

Bác ơi ngồi dậy mà trông

Thạch Sanh thì ít,Lý Thông thì nhiều

Đêm đêm dưới bến Ninh Kiều 

Dưới chân tượng bác,đĩ nhiều hơn dân"...

Đảng CSVN như cái đèn cù, đánh giết nhân sĩ, cướp chính quyền, đấu tố nhân dân, chôn sống tập thể dân Huế, đánh tư sản, diệt trí thức, bài xích tôn giáo, chửi Mỹ và triệt VNCH, rủa Việt Kiều chạy theo đế quốc Mỹ, bỏ tù người dân vượt biên, tịch biên nhà đất ... Sau hơn 40 năm bây giờ .....


Ôi...Thật đau lòng.... Người Phụ Nữ Việt Nam tôi ơi...
Nhờ ơn bác Việt Nam toàn tiến ...sĩ.
Còn cháu ngoan được làm đĩ nuôi thân
Bác giết người quốc tế gọi danh nhân
Cả thế giới nghe tên đều khiếp sợ
Nhờ ơn bác cháu được đi ở đợ
Làm ôshin làm gái gọi đứng đàng.
Ngày qua ngày cháu sống kiếp đi hoang
Được tự do hơn cả thời Mỹ Ngụy
Nhờ ơn bác nhiều người mang gậy bị
Đi khắp nơi để làm kẻ ăn mày
Họ xin ăn để được sống qua ngày
Ôi hạnh phúc ấm no thời cộng sản.

Nhật ký giường nệm...Đọc rồi ngẫm nghĩ để rồi xót xa, hay đau thương ở chính cách của mình tự cảm nhận


Thứ Bẩy, ngày...tháng... Hôm nay mình có khách VIP, lão già đã ngoài "6 bó".Với loại "thượng đế "này ,mở đầu không phải là tụt quần, mà bằng màn chất vấn đại loại hoàn cảnh nào đã đưa đẩy vào nghề làm gái. " Đừng tin con cave kể chuyện, chớ nghe thằng nghiện trình bày". Thiên hạ đã tổng kết thế mà lão chưa hay , lại gọi mình bằng cháu, hỏi tốt nghiệp phổ thông và vào Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh năm nào.Mình trả lời ngắn gọn, đây cần tiền để sống. Đơn giản thế thôi.Mới tung ra vài chiêu bằng tay và lưỡi, lão rên rỉ sung sướng như chưa bao giờ được thế. Chắc con ngan già vợ lão thuộc loại "đồng khô, nước cạn" lâu rồi, chả cày cuốc được gì nữa. Xong hiệp chính, lão bo cho mình hẳn một "củ"(một triệu).Khi móc tiền, cái cạc vi đít rơi ra, "Chánh văn phòng Tỉnh ủy...". Hèn chi, lão đi con Lexus láng cóng tới đây. Đã trèo trên bụng con này thì thằng đàn ông nào mà chả hùng hục như những con đực. Đạo mạo hay đức hạnh không có chỗ trên cái nệm này.


Chủ Nhật,ngày...tháng... Lần đầu đi " khai thác, đánh bắt xa bờ ". Khách ở mãi Hòa Bình,về đến Hà nội thì đã khuya. Ngồi tắc xi qua đường Láng, thấy một nàng đang bị bọn bảo kê và đám gái già đánh tơi bời. Tự nhiên nổi hứng nghĩa hiệp, gọi " ông anh" của mình ở 113 đến giải cứu, rồi đưa nàng đi ăn. Tội nghiệp con bé, nó ở Hà Tĩnh dạt vòm ra đây. Trong đó biển chết, khách du lịch chẳng có, cái lỗ của nó cũng ế luôn.Rồi lại bị bắt xử phạt hành chính. Không có tiền đóng phải gạ cán bộ chơi trừ nợ.Một thằng cán bộ khác mắc chứng liệt dương, ghen ăn tức ở doạ tố cáo nó tội hối hộ công chức nhà nước bằng " hiện vật". Đành phải bán xới ra đây. Mới đứng đường tối đầu đón khách, đã bị đập tơi bời vì " xâm phạm chủ quyền, lãnh thổ, chưa đóng thuế chỗ ". Ô hay, té ra vấn đề môi trường ảnh hưởng cả đến cái lồn của nó. Đất có Thổ Công , sông có Hà Bá em ơi. Như chị mày đây , phải đóng thuế thân. " Ông anh" sĩ quan cảnh sát 113 lúc nào muốn "chịch" miễn phí lúc nào mình cũng chiều. Kể cả các khoản quà cáp cho hắn, tính ra vẫn rẻ và an toàn hơn nuôi bảo kê.

Thứ Hai, ngày...tháng... Hôm nay phải từ chối một khách quen, mình đang ngày " Quốc khánh".Hắn bảo mới tháng 7, đã mồng 2 tháng 9 đâu.Đồ đầu to, óc nhỏ như quả nho. Ngày đó cờ đỏ rợp trời, giống như mình bị "đèn đỏ" tới tháng của đàn bà. Hết đỏ tới vàng rồi xanh, giao thông , giao hợp lại tiếp tục. Phải giải thích vậy ,hắn mới hiểu.
Thứ Ba, ngày...tháng. Đi ăn sáng, gặp thằng bé con đánh giầy ở miền Trung ra Hà nội kiếm sống. Động cơ từ thiện ngo ngoe trỗi dậy sau bát phở 50 nghìn. Cho nó ít tiền, hỏi mong ước của cháu là gì. Nó chỉ ước mỗi người mọc thêm hai chân nữa, đi hai đôi giầy để nó có việc làm. Ý tưỏng hay, mình cũng mong mỗi thằng đàn ông ham của lạ xứ này mọc thêm một cái chim nữa. Để cô nàng Hà Tĩnh kia có thêm khách, bọn gái đĩ đỡ phải tranh giành nhau thị phần.

Thứ Tư, ngày..tháng... Đã tới rằm, mang hương hoa đi giải hạn. Cửa chuà rộng mở, niềm nở đón tiếp hơn ở siêu thị. Mình thành tâm, chẳng hề ăn cắp hay cướp đoạt của ai cái gì. Thấy một đám đi xe biển xanh, đốt nguyên bao vàng mã cùng đô la âm phủ. Mới hay người trần dối nhau chưa đủ, đi lừa cả người đã chết. Không lẽ ngân hàng địa phủ nhận chuyển khoản cả đô la giả sao.?

Thứ Năm, ngày...tháng.Khách là thằng tuổi Teen, chim còn chưa mở mắt, sinh viên năm đầu.Nó than nghèo, không đủ tiền bao “ Gấu“.Nên nhịn ăn sáng mấy tháng, dành tiền để nếm mùi đời.Mình mới khỏa thân thôi, mà nó đã trớ ra hết. Cầm tiền mình trả lại một nửa mà nó rưng rưng, em chưa thấy ai tử tế như chị.Ở đất nước này có ai nói tốt như đĩ đâu. Sòng phẳng trong kinh doanh là nguyên tắc cuả các công ty một thành viên như mình. Cũng vui một tý, mình đã phá trinh một thằng đàn ông trong đời.

Thứ Sáu, ngày...tháng...Hôm nay gặp một gã khoẻ như trâu.Cày cuốc xong, hắn hỏi thành phố mới tung ra phần mềm quản lý gái mãi dâm nghĩa là sao ? Mình chỉ vào háng, ở đây gắn một con chíp điện tử nhỏ xíu. Mỗi lần dập dình chíp ghi vào bộ nhớ.Cuối năm nộp cho Sở tài nguyên và môi trường để họ tính thuế doanh thu. Gã trố mắt kinh ngạc, tưởng thật.Đã mù tin học lại hay tò mò.

Thứ Bẩy, ngày..tháng... Mới sáng ra mà cái loa phường đã ầm ĩ làm mình thức dậy.Người ta bảo cái loa này là gái đĩ già mồm. Nói vậy chẳng hoá ra chính quyền cũng đánh đĩ sao. Thôi kệ, quan tâm làm gì cho mệt. Dạo này mình lười ghi nhật ký, chỉ lướt Phây. Lại một tin về cựu hoa hậu sinh con, bố của một đại gia chết trên bụng người tình, xác đem chôn ở quê. Chán, cuộc đời phải chăng chỉ là khoảng cách ngắn hay dài giữa hai cái lỗ...

söndag 3 juli 2016

NHỮNG BẦY SÂU- Nhạc và Lời: Trần Đức Lập- Hòa âm, đàn và hát: Lâm Dung


  • Một con sâu làm rầu nồi canh
    Vài con sâu gớm bữa cơm lành
    Một bầy sâu phá làng thối xóm
    Những bầy sâu... ơi những bầy sâu


    Đục ruỗng cả quê hương
    Những con sâu béo tròn béo trục
    Ăn cầu đường sắt thép xi măng
    Ăn cơ quan công quyền chức tước


    Ăn lớp trường ăn cả nhà thương
    Một con sâu làm rầu nồi canh
    Vài con sâu gớm bữa cơm lành
    Một bầy sâu phá làng thối xóm


    Những bầy sâu... ơi những bầy sâu
    Đục ruỗng cả quê hương
    Những con sâu béo tròn béo trục
    Ăn ruộng vườn hút máu dân oan


    Ăn non sông núi rừng đất nước
    Ăn Nhân Quyền ăn cả Tự Do
    Cùng nhau ta diệt trừ bầy sâu
    Để dân ta có bữa cơm lành


    Ruộng vườn ta đâm mầm kết trái
    Lúa đồng xanh... ơi những mầu xanh
    Đẹp đất trời quê hương