fredag 14 augusti 2015

Thủ tướng ơi! Đừng để chúng tôi ở chuồng

Nói tụi lít nhít học sinh vùng cao biên giới (mà mình cứ quen mồm gọi là chúng nó) đói cơm, nhiều cán bộ cả Trung ương lẫn địa phương sẽ giãy nảy lên, bảo "nói bậy", bởi tụi đi học, từ bé đến lớn đều được chế độ của Nhà nước.

Cái sự thiếu tý cơm hay cơm ăn với muối, với nước, với măng... có chăng là do "cơ chế chính sách", "việc triển khai thực hiện", khiến tiền về chậm, các cháu biết thịt thà - mì chính qua buổi "truy lĩnh" cuối năm mà thôi.

Và như thế, đừng trách Nhà nước!.

Ừ! Mà mình có trách đâu. Chính phủ mình đã lo hết thảy mọi thứ, từ các cháu cho đến người nghèo, cũng cứ danh sách - đầu người mà rót tiền, ấy chứ..

Nói chuyện ăn rồi, phải nói chuyện chuyện mặc, bởi cụm từ "ăn mặc" luôn đi cùng với nhau.

Đi miền núi mãi rồi, cũng quen với cách rách rưới - phong phanh của bọn trẻ. Nhưng cứ mùa đông, lên miền núi, nhìn chúng vẫn vậy chịu rét, mới giật mình lẩn thẩn: "Hình như, cũng chưa có 1 quy định nào về việc hỗ trợ cái mặc cho trẻ con, nhất là học sinh!".

Hỏi cán bộ địa phương và giáo viên, ai cũng cười: "Cái bụng còn chưa no, lo gì cái da!", khiến mình lại buồn nẫu...

Nẫu nhất khi nhìn bọn lít nhít Mầm non cởi truồng lồng lộng, chim cò cứ phơi phới tung tăng. Nhiều người liệt ra cả đống nguyên nhân, như: Đồng bào quen vậy rồi; để thế cho... nó mát; chống tè dầm...

Nhưng với mình, nói thật là họa có điên, giời lạnh đến vài độ C mà vẫn để con phong phanh không quần không áo, để nhìn chúng tím tái - run rẩy?.. Chỉ có thể là thiếu thốn, đến mức không có tiền để mua đồ ấm cho con, không xin đâu được đồ cũ cho con, mới đành để thế...

Dẫu biết, con trẻ vùng cao quen chịu khổ và cũng có sức đề kháng cao, nhưng rút cục chúng vẫn là đứa trẻ, là con người chứ chả phải siêu nhân - chiến binh chịu rét, nhịn đói làm tỷ điều siêu phàm vượt bậc...

Cứ qua quýt, lấp liếm theo cái kiểu "Ối Giời! Chúng nó quen rồi", "Sức đề kháng tốt lắm. Đứa nào không chịu được, bị loại ngay từ khi mới sinh. Đứa nào sống, chấp mọi điều kiện"... nhưng thật ra, phải cắn răng lại mà chịu đựng đấy.

Chính thế, lên mấy Đồn Biên phòng vùng cao, mang quần áo cũ trẻ em lên, anh em Đội Vận động quần chúng quý lắm.

Chả là mỗi chuyến đi công tác xuống địa bàn, đồng bào rét quá, toàn bế con chặn bộ đội giữa đường, xin cái mũ cái áo của anh em. Không cho thì không đành mà cho thì rét lắm, suốt quãng đường vài ngày lăn lóc bản này bản khác, rừng này rừng khác...

Nếu có ít quần áo trẻ em trong ba lô, lúc ấy giở ra, thì còn gì bằng?..

Đại tá Phùng Tuấn, Phó Chính ủy Bộ đội Biên phòng Cao Bằng cứ đau đáu cảnh: Xe Uoat chở ông lên triển khai công tác đầu năm trên đơn vị, tụi trẻ con thấy xe ôtô cứ níu lấy, chìa tay xin áo; Lên Đồn, lại chứng kiến cảnh bà con run rẩy kéo đến cổng Đồn Biên phòng, kêu ời ời: "Đồn ơi! Rét lắm!"... và chính vì thế, bây giờ cứ sắp đến mùa rét, Đại tá Phùng Tuấn lại ký điện gửi có đơn vị, yêu cầu vận động chiến sĩ hết nghĩa vụ nhường lại, cán bộ mới phát quân trang thu gom, tất cả quần áo - chăn đệm - tất giầy.. tặng đồng bào, trước mùa rét...

Nhưng vẫn không đủ.

Cái Chương trình "Áo ấm biên cương" be bé của tụi mình, mỗi lần triển khai ở địa bàn nào đấy, ngoài số quần áo - khăn ủng đúng theo số lượng học sinh (mà nhà trường, Biên phòng, chính quyền thống nhất, báo về), lúc nào cũng lủng lẳng 1 bao hàng gọi là dự trữ, cũng toàn quần áo, để quàng thêm cho những đứa trẻ rách áo, cởi truồng đứng bơ vơ bên đường hoặc không có trong danh sách, đứng ngoài thèm khát nhìn các bạn được nhận quần áo mới...

Nhìn chúng nó cởi truồng giữa mùa đông, xót xa lắm. Có cảm giác như vùng đất ấy, con người ấy trở lại thời hồng hoang, chỉ vỏ cây - áo lá che thân.

Và quan trọng hơn, cảm giác như nòi giống cứ bị lụi bại đi bởi chim cò tím tái, thông thống giữa gió lạnh, từ bên kia biên giới kèn kẹt thổi sang...

Lo được cái ăn rồi, nhưng căn cơ gì mà không lo thêm cái mặc, cho chính tương lai của đất liền, của vùng biên ải...

Không biết Thủ tướng của mình, đã bao giờ được chứng kiến những cảnh này chưa?..
*****
Hình ảnh ghi lại từ những chuyến đi của Thành viên Chương trình "Áo ấm biên cương" và trên một số trang xã hội của đồng nghiệp: xomnhiepanh.com; otofun.net; phuot.net...
...♥.♥.♥...






































...♥.♥.♥...



...♥.♥.♥...

lördag 8 augusti 2015

Thơ cho Sài Gòn - Thơ sưu tập


tôi một bữa ngồi yên như bàn ghế

nắng rọi trong đầu những trắng bao la

còn đôi mắt tôi ở Nhà Bè Gia Định
ở ngã Tư Bảy Hiền ly nước mía, má, môi


em đạp xe mini trời gió mềm trong áo

thành phố bập bềnh trôi giữa nắng mênh mông

sợi tóc chẻ hai gần đường xích đạo
vạt áo sau lưng khép hở Saigon


tôi một bữa đợi em mòn con mắt

từ Suối Máu em về xanh như lá cây

những kẻ đã sống chết cho Độc Lập Tự Do bị xử tội phản quốc
anh bỏ đi rồi em ở với ai


phần hoa cúc dại nở trên ngọn gió

buổi chiều dưới thung lũng héo hon

tôi kể tôi đã chết mấy mươi  năm về trước
bây giờ là thằng bù nhìn tơi tả thê lương


em hãy kể tôi như trái cây lột vỏ

để quá đêm ngày hôi gió thịt xương tôi

như gái tỉnh lẻ thất thân nơi thị trấn
lỡ một lần lỡ thêm nữa chẳng sao


em hãy kể tôi đã tới hồi mạt vận

tuyết phủ đầy đóng đá tay chân

hồn hải điểu bay ngày đêm qua biển
bay mãi có ngày rụng cánh bơ vơ

em rớt thăm thẳm xuống vực sâu thời cuộc

sương Saigon thấm lạnh áo mồ hôi

mưa lất phất ngoài ngã năm ngã bảy
gió lọt vào em từ ngã bảy ngã ba


em ở cư xá Thanh Đa em ở chung cư Minh Mạng

em ở khắp đất trời trong thế giới tôi

em ở với Việt Nam ở với ly cà phê đá
ở với chỗ em ngồi ấm uyên ủy tôi

tôi ngủ mấy ngày đêm  vẫn chưa mộng mị

thử tưởng tượng một ngày cho đỡ thê lương
em với nắng với Saigon với tôi tập họp
nắng trên Saigon, Saigon trên nắng lô nhô


em đâu biết, tôi bây giờ, hầu như cây kiểng

bỏ phế trong nhà cũng mấy năm qua
tôi sống, cảm giác, ngọn dáo đâm trước ngực.."




Cao Đông Khánh

fredag 7 augusti 2015

Một gốc thơ trong tôi...khi thả hồn theo dòng nhạc online ;)




Pls...Double Click vào hình thì quý bạn sẽ xem được rõ ràng hơn. Tkanks !!!



Hoài Cảm- Sáng tác Cung Tiến qua sự trình bày nhạc hoà tấu




UL làm video qua những dòng tâm tư của chính mình để ghi lại một thời , một chút hương xưa...với những kỉ niệm vui buồn đã qua

torsdag 6 augusti 2015

NhaTrang Ngay`Vê`- Sáng tác: Phạm Duy- Video và trình bày UL



Nha Trang ngày về, mình tôi trên bãi khuya 
Tôi đi vào thương nhớ, 
Tôi đi tìm cơn gió 
Tôi xây lại mộng mơ năm nào 
Bờ biển sâu, hai đứa tôi gần nhau 

Đêm xưa biển này, người yêu trong cánh tay 
Đêm nay còn cát trắng, đêm nay còn tiếng sóng 
Đêm nay còn trăng soi, nhưng rồi chỉ còn tôi 
Trên bãi đêm khóc người tình. 

Cát trắng thơm tho, lùa vào trong nắm tay 
Nào ngờ cát úa tuôn ra dần dà chẳng có hay 
Ân tình trong lúc đôi mươi 
Bao giờ cũng vẫn mau phai 
Cho ngàn thông réo tên ai, từ đó 

Lớp sóng mơn man thịt mềm, da ngát hương 
Nào ngờ sóng cuốn trôi đi lầu vàng trên bãi hoang 
Khi tình tôi chít khăn tang 
Ai gào ai giữa đêm trăng 
Cho từng lớp sóng kêu than 

Nha Trang ngày về, ngồi đây tôi lắng nghe 
Đê mê lòng tôi khóc, như oan hồn trách móc 
Ôi trăng vàng lẻ loi Ôi đời! 
Trời biển ơi! Không cố nuôi tình tôi 

Nha Trang biển đầy, tình yêu không có đây 
Tôi như là con ốc, bơ vơ nằm trên cát 
Chui sâu vào thân xác lưu đầy 
Dã tràng ơi! Sao lấp cho vơi sầu này?

onsdag 29 juli 2015

Có đôi khi .... Ta và Người

Có đôi khi thấy sốt ruột vì cứ phải đi trên một con đường dài tưởng chừng như vô tận với một tốc độ chậm rì…

Có đôi khi thấy lo lắng vì dường như mọi người vẫn đang tiến lên, còn mình thì đứng yên một chỗ…
Có đôi khi thấy chạnh lòng vô cùng chỉ vì một câu nói vô tình của ai đó…
Có đôi khi thấy trong lòng tràn đầy những xúc cảm, chỉ muốn hét ra cho nhẹ lòng…
Nhưng có đôi khi, thấy bản thân mình thật hèn nhát, không dám nói hết những gì mình đang nghĩ suy…
Có đôi khi thấy mình quá thẳng thắn và nóng tính…
Và đôi khi thấy ngạc nhiên khi nhìn lại những gì mình đã làm được…
Thấy lạ và cả hơi buồn nữa, vì có quá nhiều người hiểu sai về mình…
Đôi khi thấy vui, vui vì mình đã thay đổi khá nhiều…Thấy lo lắng cho bạn bè, vì dường như sự quan tâm của mình giành cho họ vẫn chưa đủ…
Có đôi khi thấy nhớ đến nao lòng một nụ cười của ai đó…
Có đôi khi thấy lo lắng cho một người vô cùng mà chẳng thể hỏi han…
Cuộc sống luôn chứa đầy những gam màu khác nhau…

söndag 19 juli 2015

Bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh vừa qua đời hôm Chủ nhật

BBT Dân Luận

Theo Thông tấn xã Đức Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh. Ảnh: Internet DL - Theo thông tấn Đức cho biết, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Việt Nam Phùng Quang Thanh đã qua đời vào ngày Chủ nhật tại một bệnh viện Pháp, nơi ông đang được điều trị bệnh ung thư phổi, một nguồn tin từ quân đội cho biết. "Đại tướng Phùng Quang Thanh, 66 tuổi, được coi là một ngôi sao đang lên trong Đảng Cộng sản Việt Nam trước khi ông ấy đổ bệnh." "Ông mất vào Chủ Nhật 19/7 tại Bệnh Viện Georges Pompidou, một nguồn tin quân đội cho Thông tấn xã Đức (DPA) biết. Nguồn tin từ chối nêu tên bởi anh ta không được quyền nói với báo giới." #Danluan "Tin đồn về bệnh tật của Thanh bắt đầu lan ra kể từ khi ông vắng mặt trong các sự kiện quan trọng của quân đội. Đầu tháng 7, Phạm Gia Khải, một thành viên Ban Bảo vệ chăm sóc sức khỏe cán bộ Trung ương xác nhận rằng Thanh đang phục hồi sau một ca phẫu thuật gỡ bỏ khối u phổi tại Pháp. Ông nói rằng sức khỏe của Đại tướng đã tốt lên và ông sẽ quay trở lại Việt Nam sau 2 tuần." "Thanh đang được cân nhắc là một trong các ứng cử viên vào vị trí Chủ tịch nước Việt Nam, trong Đại hội Đảng lần kế tiếp (Đại hội đảng 12 năm 2016 - DL), nguồn tin cho hay." Hiện nay (2 giờ sáng ngày 20/7/2015) các báo lề phải vẫn chưa đăng thông tin về sự qua đời của đại tướng Phùng Quang Thanh và chưa có nguồn tin chính thống nào xác nhận. Tuy nhiên, Thông Tấn Xã Đức (DPA) là một nguồn tin rất tin cậy, vì đây là hãng thông tấn chính thức của Đức. Hãng được thành lập năm 1949, trụ sở chính tại Hamburg. Hãng cung cấp các sản phẩm tin bài viết, ảnh, đồ họa và âm thanh cho các tờ báo, tạp chí, đài phát thanh, truyền hình và các trang tin điện tử. Với đội ngũ nhân viên gồm 900 người, 800 trong số đó làm việc tại các văn phòng báo chí trên toàn cầu. 

söndag 12 juli 2015

Paris dỡ bỏ ổ khóa tình yêu trên cầu Pont des Arts

Sáng 1/6, thủ đô Paris (Pháp) đã tiến hành cắt bỏ các khóa tình yêu treo trên cầu Pont de Arts và cấm du khách tiếp tục móc khóa vào cầu.

ck-1-6950-1433205430.jpg
Cây cầu Pont des Arts (cầu Nghệ Thuật) bắc qua hai bờ sông Seine (Paris, Pháp) từ lâu đã không còn xa lạ với những đôi lứa yêu nhau và khách du lịch bởi những ổ khóa tình yêu gắn vào hàng rào mắt cáo dọc theo hai bên thành cầu. Thành phố lãng mạn bậc nhất thế giới này là nơi có rất nhiều cặp đôi tới du lịch và không quên mang khóa để chứng minh tình yêu tại cây cầu Nghệ Thuật.
Chính vì vậy mà cây cầu này liên tục quá tải khiến các thành cầu bị gãy. Dù đã có một thời gian các nhà chức trách xử lý bằng cách gỡ bớt ổ khóa nhưng vẫn không hữu hiệu vì lượng người đổ về móc khóa kỷ niệm trên cầu ngày một tăng lên. Điều này khiến thành phố Paris phải ra quyết định gỡ bỏ hoàn toàn và cấm du khách tiếp tục móc khóa lên cầu.
ck-2-5998-1433205430.jpg
Lệnh cấm này đã vấp phải sự phản đối của rất nhiều du khách và các cặp đôi yêu nhau từng nhờ cây cầu này làm chứng nhân tình yêu. Tuy vậy, để đảm bảo an toàn, giữ nguyên vẹn cây cầu được UNESCO công nhận là di sản thế giới, các nhà chức trách đã buộc thực thi sắc lệnh này vào sáng thứ hai 1/6 (theo giờ địa phương).
Tuy không còn là nơi để treo khóa tình yêu, Pont des Arts vẫn là địa điểm dành riêng cho xe đạp và khách bộ hành cũng như các cặp đôi kéo nhau ra đây để dạo mát, ăn uống…
Một số hình ảnh đẹp về cầu khóa tình yêu Pont des Arts:
ck-3-3005-1433205430.jpg
ck-4-6554-1433205431.jpg
ck-5-4427-1433205431.jpg
ck-6-9774-1433205431.jpg
ck-7-5870-1433205431.jpg
ck-8-8688-1433205431.jpg
ck-9-3722-1433205431.jpg
ck-10-7004-1433205432.jpg
Cây cầu nổi tiếng Ponts des Arts bắc ngang sông Seine ở thủ đô Paris, Pháp (Nguồn: Wiki)

söndag 5 juli 2015

Chân Lý và Những Điều Suy Ngẫm Trong Cuộc Sống

"Trời thì trở gió, người thì trở mặt, cho nên nỗi bất an được dịp trở mình cựa quậy làm xốn xang cả lồng ngực. Hoá ra cuối cùng thứ làm chúng ta chỏng chơ trống trải nhất không phải là cảm giác một mình, mà là từ đầu đến cuối ở bên cạnh một người không hề coi mình là duy nhất trong lòng họ. Rốt cục, trong cuộc tình này, chỉ có mỗi riêng mình tự tồn tại, tự tay trái ủ ấm tay phải, tự thương hại lấy chính bản thân!"

Mà thôi... Gió là của bầu trời, nên là người cứ đi. Dẫu gì thì quán tính của bàn tay vẫn ở trạng thái thả rơi và buông bỏ nhiều hơn là cầm giữ nắm chặt. Con người sinh ra vốn dĩ đã quen với buông hơn là nắm, với bỏ hơn là nhặt, với yêu chóng vánh hơn là thương lâu bền ...
Duyên đến duyên đi, duyên mỏng duyên bền, vốn không phải là điều chúng ta có thể điều khiển được. Điều mà chúng ta có thể làm là, khi nhân duyên tới, hãy trân trọng quãng thời gian đẹp đẽ ngắn ngủi đó.

"Vì trái đất hình tròn, nên khi 2 con người đi ngược chiều nhau vẫn có thể gặp lại dù sớm hay muộn, nhưng khi một người đứng yên còn 1 người bước tiếp, liệu cuộc đời này có đủ dài cho cả 1 vòng quay?"

“Trong cuộc đời, người ta sẽ gặp một người làm tổn thương mình, một người bị mình làm tổn thương, rồi sau đó mới gặp được một người mà hai bên không nợ gì nhau và sống với nhau yên ổn, bình lặng.”

Không phải chúng ta đã quá già để chấp nhận những điều mới mẻ, mà là vì chúng ta không còn trẻ và đã đủ thông minh để hiểu rằng không phải thứ gì mới cũng tốt…

“Tại sao khi khóc mà không phát ra âm thanh nào thì cổ họng lại đau đớn hơn gấp trăm lần khi gào khóc!?!?!?
Là bởi vì lực phát ra âm thanh đã lớn mà lực để giữ cho âm thanh không phát ra được còn lớn gấp bội……….”


“Có đôi lúc con người ta không nhất thiết phải tin vào sự thật mà dằn lòng tin vào điều mình muốn tin để đổi lấy một sự thoải mái tạm thời!”

“Thông thường một người phản bội một người vì họ đã quá bận tâm đến những gì mình không có mà quên mất những gì mà mình đang có!”

Con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác.

“Trong thế giới tình yêu, không có chuyện ai là người có lỗi với ai, mà chỉ có ai không biết quý trọng ai thôi”

Đến với nhau là cả đoạn đường dài vất vả Vậy mà… Chỉ cần lùi 1 bước, quay lưng lại, ta đã thành người lạ.

“Con người vẫn luôn thích lừa dối chính mình, làm như thế dễ hơn lừa dối người khác.”

lördag 4 juli 2015

Người và Ta có gì để giữ lại, hay có gì để gởi gấm ngày mai...

Ngay từ khi hồi còn bé của tuổi thơ tôi đã hiểu được và phân biệt được giữa sự thành thật và sự dối trá...vì sự nhận thức tuy còn non nớt thơ ngây nhưng đã cố gắng rèn luyện mình sống cho thật với mình...với người. Đó là điểm quan trọng để dần dần tôi bước đi vào ngưỡng cửa cuộc đời....

Thế nhưng tôi có lẻ sinh ra nhằm phải lúc va chạm và đón nhận những con người giả tạo bên cuộc sống bôn ba giữa phần đời đen trắng khó lường,  mà chính tôi không hề nhận biết được một cách rõ rệt, cho đến khi chính tôi bị gạt thì mới hỡi ôi đau đớn một mình vì đã khờ dại tin lời người ta....

Cuộc đời có lẻ đã cho tôi duyên số không có tri kĩ không có bạn thân, cho dù đến ngày hôm nay tôi đã có chút lớn khôn, chút vững tin, chút nghị lực và chút thành công với cả trái tim vẫn còn đang rĩ máu âm ĩ khóc thầm, vì còn thiếu chút tình người cho tôi, để ôm ấp mơ mộng xa xôi...để sưởi ấm tôi khi cảm thấy lạnh lẽo trong tâm hồn....

Có một thời gian ngắn ngủi nhưng cũng lấp đầy niềm vui hạnh phúc khi đón nhận được một tình bạn phương xa, mà xa hay gần thì khoảng cách không gian không còn là sự ngăn cách khi trái tim tôi cũng biết thổn thức để biết mình cũng thật hồi hộp rung động, với bao cảm xúc lan tràn trong buồng ngực có chứa đựng trái tim đang đập từng nhịp thở vì điều đó cho tôi nhận thấy được hình như ở một khung trời xa xôi kia cũng có được một người cũng đang biết giao động tâm hồn như chính tôi đang hiện hữu...

Mà rồi có được bao lâu đau...vì tôi vẫn còn mang sự ngu ngơ lao vào cái aỏ tưởng của người dưng. Một hư không mà tôi đã tự dệt ra cho chính mình. Tôi không nhận định được sự gỉả tạo ấy để rồi chính mình thì vẫn quyết tâm thành thật, để mong có được lòng tin tuyệt đối...

Để rồi bất chợt và thật tình cờ một ngày kia, khiến tôi đối diện sự thật hiễn nhiên ấy ngay trước một khung hình tuy bé nhỏ nhưng rất rõ nét với giọng noí như gần guỉ mà lại xa xôi, như rất quen mà bổng dưng xa lạ đến rợn người....vì sự giả tạo không bao giờ khoả lấp được sự thật, nên moị cái đều có thể soi sáng khi màng hình trắng đen đang hiện trước mặt tôi là con người mà tôi cho là bạn đã biến thành nhân vật giả tạo quá rõ nét từng li cho dù khoảng cách không gian kia rất xa vời vợi.

Cười nhẹ với lòng để cảm giác vơi đi sự hụt hẫn của tôi, và rồi viết lên đây moị cảm xúc như để gởi gấm vào tận trong dĩ vãng của một thời tìm hiểu về thế giới người dưng.



UL xin chia sẻ cùng với các bạn xa gần khi ghé thăm blogspot mà có vô tình đọc được những dòng chữ này, thì vui lòng mĩm cười với UL thôi nhé. Thanks a lot!!!