tisdag 25 februari 2014

Từ nơi anh - Lời thơ Uyên Love



Nơi anh , em biết tình yêu


Thênh thang hoài bảo giọt tình trao nhau


Nơi anh, em biết gối đầu


Những đêm mộng mị bên anh duyên lành


Nơi anh, biển cả mong manh


Đôi ta chung bước thinh không đi về


Nơi anh, mang cả lời thề


Rằng anh , sẽ mãi cùng em chung tình


Nơi anh, là cả bóng hình


Đêm về ấp ủ nhớ thương anh về


Nơi anh, cũng có vụng về


Bôn ba nghiệt ngã dòng đời hư vô


Nơi anh, dấu aí mộng mơ


Cho em khao khát lời thề năm nao


Nơi anh, em biết gởi trao


Giọt sầu thương cảm em đây đợi chờ

tisdag 18 februari 2014

NHỮNG MẢNH GIẤY CUỘC ĐỜI...thấy hay nên post lên để ngẫm nghĩ cho thêm vui nhé

 Một tờ Giấy khai sinh,           
        Đời bắt đầu từ đó.                
        Khổ, vui... rình lấp ló,                    
        Theo gót ta vào đời.    
       
Rồi suốt bao năm trời,
        Miệt mài cùng sách vở.           
        Phấn đấu cả một thời,            
        Được mảnh bằng, ná thở!         

Kế, nên chồng nên vợ,                       
        Một tờ giấy kết hôn.             
        Từ đó xác lẫn hồn,               
        Trói trăn vào ngục thất.        

Xuôi dòng đời tất bật,           
          Tranh đấu cùng bon chen,        
          Nhọc nhằn biết bao phen,         
         Một tờ tiền ''xỏ mũi'' .          

Phải ra lòn, vào cúi,            
          Mới được tờ ''thăng quan''.      
          Muốn ngó dọc, nhìn ngang,        
           Phải bao lần khúm núm.          

Bằng khen, ôi hí hửng,           
           Danh dự được là bao!                     
           Chút hư vinh sóng trào,          
           Ai vỗ tay hoài mãi.              

  Tuổi chiều đời bải hoải,
           Đến phòng mạch mới hay.
           Cầm giấy bịnh trên tay,
          Thở dài, từ nay khổ...

Một ngày buồn, nghỉ thở,
        Xuất hiện tờ điếu văn.
        Mấy mươi năm cõi trần,
       Giấy vàng... bay đầy phố.


   - Mấy ai bừng tỉnh ngộ,
     Buông những tờ giấy trên.
     Giá trị đời đặt lên,
     Khiến ta thành nô lệ.

   Mắc gì mà phải thế!
          Gót chân mòn ngược xuôi.
          Thôi đuổi bóng tìm mồi,
          Liền thảnh thơi cười nụ.


    Hãy sống đời lạc trú,
            Với hiện tại đang là.
            Từng ngày từng ngày qua,
            Hồn thăng hoa, tỉnh thức.

    Mảnh giấy nào là thực,
            Khi hơi thở... chê rồi?   
           Tất cả là trò chơi,
           Bởi loài người sáng tạo.

   Tương đối và hư ảo, 
            Trên kiếp đời mong manh.
           Ai buông giấy không đành,        
          Còn chạy quanh mù mịt...  


                          Thích Tánh Tuệ